ĐÊM KHÔNG TIẾNG SÚNG
Trong một chuyến vận tải cuối năm 1973 tại đèo Sa Mù – Trường Sơn Tây, bác Lê Xuân Cả trải qua một đêm hành quân đặc biệt, không bom đạn nhưng đầy căng thẳng. Đó là đêm bác đối diện với nỗi sợ lớn nhất: mất phương hướng giữa rừng sâu. Ký ức ấy theo bác suốt đời lính.
Đêm đó rừng yên lạ thường. Không có tiếng máy bay, không pháo sáng. Chỉ có sương dày và bóng tối đặc quánh. Tổ vận tải của bác đi lạc khỏi tuyến quen, la bàn trục trặc, không xác định được hướng.
Bác kể:
“Bom đạn còn biết tránh, chứ lạc rừng thì chỉ có chết dần.”
Cả tổ dừng lại, không ai dám đi tiếp. Đi sai một bước có thể lọt vào khu vực địch phục kích. Bác đề nghị mọi người ngồi im, chờ trời sáng. Đêm ấy, họ ngồi sát vào nhau, nghe từng tiếng động nhỏ trong rừng, tim đập theo từng nhịp gió.
Gần sáng, khi sương tan bớt, bác nhận ra một vệt cây bị gãy quen thuộc – dấu hiệu của tuyến cũ. Cả tổ mừng đến rơi nước mắt. Chuyến hàng hôm đó về trễ, nhưng an toàn tuyệt đối.
Bác bảo:
“Đêm không tiếng súng ấy còn đáng sợ hơn nhiều trận bom.”



