Đêm Không Trăng
Một đêm phục kích định mệnh thay đổi số phận cả tiểu đội
Đêm rừng tối đến mức tưởng như có thể chạm vào. Không trăng, không sao—chỉ có một màu đen đặc quánh bao trùm mọi thứ. Tiểu đội của Hùng lặng lẽ tiến bước, mỗi người giữ một khoảng cách vừa đủ để không lạc nhau, nhưng cũng không quá gần để trở thành mục tiêu.
Tiếng lá khô dưới chân vang lên rõ đến đáng sợ. Hùng cố bước nhẹ hơn, nhưng ba lô nặng trĩu trên lưng khiến mỗi bước đi đều trở thành một thử thách. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, dù đêm lạnh.
Anh nhớ nhà. Nhớ bữa cơm mẹ nấu, nhớ tiếng em gái cười. Những ký ức ấy len vào đầu anh một cách bất ngờ, khiến tim anh thắt lại. Anh tự hỏi, nếu sáng mai không còn nữa, liệu những điều ấy có kịp nói lời tạm biệt?
Bất chợt, một tiếng động khẽ vang lên phía trước. Cả đội dừng lại. Không ai nói, nhưng ai cũng hiểu. Không khí trở nên căng như dây đàn.
Rồi một ánh pháo sáng xé toạc bầu trời.
Trong khoảnh khắc, mọi thứ hiện ra rõ ràng—cây cối, con đường, và cả vị trí của họ. Hùng nín thở. Thời gian như ngừng lại.
“Chạy!” — tiếng chỉ huy vang lên.
Tất cả lao đi. Đạn nổ phía sau, đất đá bắn tung. Hùng không còn nghĩ gì nữa, chỉ chạy theo bản năng. Tim anh đập dồn dập, tai ù đi.
Khi họ dừng lại ở một khu vực an toàn hơn, không ai nói gì trong một lúc lâu. Mỗi người ngồi xuống, thở dốc, kiểm tra lại nhau.
Hùng nhìn quanh. Tất cả vẫn còn.
Anh ngước lên bầu trời. Đêm vẫn không trăng, nhưng dường như không còn tối như trước.
Có lẽ, vì trong lòng anh đã có một thứ sáng hơn—
niềm tin rằng mình có thể sống sót, và tiếp tục bước tiếp.


