Bài viết

ĐÊM LẠC ĐƯỜNG TRONG RỪNG GIÀ TRƯỜNG SƠN

Ký ức về một đêm lạc giữa rừng sâu Trường Sơn, nơi người lính phải tự tìm lối đi trong bóng tối tuyệt đối.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm Trường Sơn hôm đó không có ánh trăng.

Không có dấu hiệu phương hướng rõ ràng.

Chỉ có rừng già dày đặc bao quanh.

Bác Nguyễn Văn Thắng đang trên đường chuyển tài liệu khẩn thì bất ngờ gặp mưa lớn.

Đường mòn bị xóa mờ nhanh chóng.

Dấu vết đơn vị phía trước cũng biến mất.

Bác dừng lại.

Lắng nghe.

Nhưng chỉ có tiếng mưa và tiếng gió rừng.

Không còn âm thanh nào dẫn đường.

Bác hiểu mình đã bị lạc.

Nhưng không hoảng loạn.

Trong chiến tranh, hoảng loạn là điều nguy hiểm nhất.

Bác chọn một gốc cây lớn để tạm trú.

Đợi mưa giảm.

Nhưng mưa kéo dài suốt đêm.

Không có cách nào xác định phương hướng.

Bác phải dựa vào kinh nghiệm đã học: hướng rêu, dòng nước nhỏ, và dấu vết đất bị nén.

Mỗi quyết định đều rất thận trọng.

Sai một hướng có thể đi xa hàng cây số.

Đêm ấy dài như không kết thúc.

Có lúc bác nghe tiếng động lạ trong rừng.

Không rõ là thú rừng hay đơn vị bạn.

Bác chỉ giữ im lặng.

Nằm sát đất.

Chờ đợi.

Đến gần sáng, mưa mới giảm dần.

Sương mù phủ dày khắp rừng.

Bác bắt đầu di chuyển theo hướng ước đoán.

Từng bước rất chậm.

Rất cẩn thận.

Sau nhiều giờ, bác nghe được tiếng tín hiệu quen thuộc từ xa.

Ba nhịp ngắn.

Một nhịp dài.

Tín hiệu của đơn vị liên lạc.

Bác đáp lại.

Và cuối cùng cũng gặp lại đồng đội.

Không ai nói nhiều.

Chỉ có cái nhìn hiểu nhau.

Bởi ai cũng biết, trong rừng Trường Sơn, trở về được đã là một may mắn.

Sau này, bác Thắng thường nói:

“Có những đêm lạc đường, nhưng không lạc niềm tin.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn