ĐÊM LÁI XE DƯỚI ÁNH TRĂNG MỜ
Trong một chuyến vận tải ban đêm trên tuyến Trường Sơn, bác Trần Văn Dũng phải điều khiển xe trong điều kiện không được bật đèn pha. Ánh trăng mờ và kinh nghiệm của những người lính lái xe trở thành điểm tựa giúp đoàn xe hoàn thành nhiệm vụ.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Trần Văn Dũng đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng lái xe trên tuyến đường Trường Sơn, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Dũng, đêm lái xe dưới ánh trăng mờ là ký ức không thể nào quên.
Nhiều người thường nghĩ rằng lái xe ban đêm chỉ cần có đèn chiếu sáng.
Nhưng trên tuyến Trường Sơn năm ấy, việc bật đèn nhiều khi không được phép.
Ánh sáng có thể làm lộ vị trí của đoàn xe.
Vì thế, những người lính vận tải phải học cách di chuyển trong điều kiện vô cùng đặc biệt.
Hôm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa đến một điểm tập kết ở phía trước.
Đoàn xe xuất phát khi trời vừa tối.
Không gian núi rừng dần chìm trong màn đêm.
Những tán cây lớn phủ kín con đường.
Chỉ còn lại ánh trăng yếu ớt len qua những khoảng trống trên cao.
Ngồi trong cabin, bác Dũng tập trung quan sát từng mét đường phía trước.
Tốc độ xe không nhanh.
Mọi thao tác đều phải cẩn thận.
Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể gây nguy hiểm.
Con đường lúc ấy quanh co và gập ghềnh.
Có những đoạn dốc dài.
Có những khúc cua bất ngờ xuất hiện sau vách núi.
Tiếng động cơ vang lên đều đặn giữa rừng đêm.
Điều khiến bác nhớ nhất là cảm giác vừa hồi hộp vừa tập trung cao độ.
Mắt luôn hướng về phía trước.
Tai lắng nghe mọi tín hiệu từ chiếc xe.
Mỗi âm thanh lạ đều khiến người lái phải chú ý.
Đôi lúc ánh trăng hiện rõ trên mặt đường.
Đôi lúc lại bị mây che khuất hoàn toàn.
Có những đoạn tối đến mức chỉ nhìn thấy vài mét phía trước.
Nhưng đoàn xe vẫn tiếp tục tiến lên.
Những người lái xe năm ấy không chỉ dựa vào ánh sáng.
Mà còn dựa vào kinh nghiệm.
Dựa vào sự quan sát.
Và dựa vào tinh thần trách nhiệm.
Thỉnh thoảng, đoàn xe dừng lại ngắn để kiểm tra đội hình.
Các đồng đội hỏi thăm nhau.
Kiểm tra phương tiện.
Rồi lại tiếp tục hành trình.
Những cuộc trò chuyện rất ngắn.
Nhưng mang lại cảm giác yên tâm giữa rừng sâu.
Đến nửa đêm, đoàn xe đi qua một đoạn đường cao.
Từ vị trí ấy có thể nhìn thấy ánh trăng phủ lên những dãy núi xa xa.
Khung cảnh vừa yên bình vừa xúc động.
Giữa chiến tranh, những khoảnh khắc như thế trở nên vô cùng đặc biệt.
Sau nhiều giờ di chuyển, đoàn xe cũng đến nơi an toàn.
Hàng hóa được bàn giao đầy đủ.
Nhiệm vụ hoàn thành.
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Điều còn đọng lại trong lòng bác Dũng không phải là sự mệt mỏi.
Mà là niềm vui khi biết rằng chuyến hàng đã đến đúng nơi cần đến.
Đó là niềm vui giản dị của người lính vận tải năm xưa.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại đêm lái xe dưới ánh trăng Trường Sơn, bác Dũng vẫn còn nhớ rõ những con đường quanh co và ánh sáng mờ ảo giữa núi rừng.
Bác thường nói:
“Có những đêm ánh trăng là ngọn đèn duy nhất dẫn đường cho chúng tôi đi tới đích.”
Và ký ức về đêm vận tải dưới ánh trăng mờ vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính vận tải Trần Văn Dũng.



