Đêm lửa Nhà Bè – Chuyến đi không có ngày trở về
Đêm lửa Nhà Bè – Chuyến đi không có ngày trở về
Đêm lửa Nhà Bè – Chuyến đi không có ngày trở về
Đêm 2 rạng sáng 3/12/1973.
Trong bóng tối của vùng sông nước Rừng Sác, tám người lính lặng lẽ lên đường. Không tiếng động, không ánh sáng, chỉ có những mái chèo và những thân người hòa vào màn đêm. Họ biết trước nhiệm vụ lần này khác với những lần trước: đây có thể là chuyến đi không có ngày trở về.
Mục tiêu của họ là Tổng kho xăng Nhà Bè.
Để đến được đó, đội cảm tử phải vượt qua một hệ thống bảo vệ dày đặc. Hàng rào thép gai, đèn pha, vọng gác, chó nghiệp vụ và tàu tuần tra tạo thành nhiều lớp phòng thủ. Nhưng những người lính đặc công nước không đối đầu trực diện. Họ lựa chọn cách tiếp cận âm thầm nhất: bơi ngầm, luồn qua bóng tối và từng bước tiến sâu vào mục tiêu.
Nguyễn Công Bao, người chiến sĩ quê Quảng Ninh, là Tổ phó của đội.
Từng lớn lên với sông nước, ông hiểu cách hòa mình vào dòng chảy, cách di chuyển trong im lặng và kiên nhẫn chờ đợi thời cơ. Đêm ấy, những kỹ năng của tuổi thơ trở thành hành trang giúp ông tiến vào nơi được bảo vệ nghiêm ngặt.
Các khối thuốc nổ lần lượt được đặt vào những vị trí đã xác định.
Rồi họ rút lui.
Một tiếng nổ xé toạc màn đêm.
Tiếp đó là tiếng nổ thứ hai, thứ ba...
Cả khu vực kho xăng bừng sáng. Những bồn chứa nhiên liệu lần lượt phát nổ, ngọn lửa khổng lồ bao trùm Tổng kho xăng Nhà Bè. Một nhiệm vụ đặc công táo bạo đã biến thành một trận đánh gây tiếng vang lớn.
Nhưng phía sau ánh lửa là một cuộc truy đuổi khốc liệt.
Nguyễn Công Bao và Phạm Văn Tiềm bị phát hiện khi đang rút lui. Tàu tuần tra và lực lượng truy kích nhanh chóng bao vây hai người trên sông Lòng Tàu. Tiếng súng, lựu đạn và tiếng động cơ xé tan màn đêm.
Hai người lính không trở về.
Nguyễn Công Bao nằm lại giữa vùng sông nước Rừng Sác, nơi ông đã chiến đấu cho đến những giây phút cuối cùng.
Nhiều năm sau, Nhà nước truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Nhưng với câu chuyện về Nguyễn Công Bao, có lẽ điều còn lại sâu sắc nhất không chỉ là ngọn lửa của một đêm tháng 12 năm 1973. Đó còn là hình ảnh một người lính trẻ rời quê hương, để lại người vợ và đứa con thơ, rồi gửi lại tuổi xuân của mình giữa những dòng sông Rừng Sác.



