ĐÊM MẤT PHƯƠNG HƯỚNG GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN
Trong một lần đi kiểm tra tuyến giao liên vào ban đêm, bác Hạnh bị lạc phương hướng giữa rừng sâu do mưa lớn và cây rừng ngã đổ. Bác phải tự mình xác định lại đường dây liên lạc để trở về đúng tuyến và hoàn thành nhiệm vụ.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Lê Thị Hạnh đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhớ lại những năm tháng làm giao liên, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Hạnh, những đêm đi giữa rừng sâu không có phương hướng chính là ký ức không thể nào quên.
Nhiều người thường nghĩ rằng người giao liên luôn biết rõ mọi con đường trong rừng.
Nhưng thực tế có những đêm mưa lớn, mọi dấu vết đều bị xóa sạch.
Không còn lối mòn.
Không còn dấu dây rõ ràng.
Chỉ còn lại bóng tối và tiếng gió rừng.
Hôm ấy, bác Hạnh được giao nhiệm vụ kiểm tra tuyến liên lạc vào ban đêm.
Trời vừa tạnh mưa nhưng rừng vẫn còn ướt đẫm.
Đất mềm, dễ sụt lún.
Lối đi gần như biến mất dưới lớp lá mục.
Bác đi theo tuyến dây như thường lệ.
Nhưng càng đi, cảnh vật càng trở nên lạ lẫm.
Những đoạn dây bị kéo lệch.
Những thân cây đổ chắn ngang.
Và ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin cũng dần không đủ để định hướng.
Sau một thời gian, bác nhận ra mình không còn chắc chắn về phương hướng ban đầu.
Không biết đã đi quá xa hay bị lệch tuyến.
Không có ai bên cạnh.
Không có tín hiệu rõ ràng để xác định lại vị trí.
Bác dừng lại.
Hít sâu.
Lắng nghe.
Chỉ có tiếng rừng và tiếng nước nhỏ giọt từ những tán lá cao.
Trong khoảnh khắc ấy, bác buộc phải bình tĩnh tuyệt đối.
Nhớ lại từng dấu mốc đã đi qua.
Nhớ lại hướng dây liên lạc.
Và lần từng bước quay lại tuyến chính.
Có lúc phải quay lại nhiều đoạn đường cũ.
Có lúc phải dừng rất lâu để quan sát.
Mỗi quyết định đều phải thật chính xác.
Sau nhiều giờ, bác Hạnh cuối cùng cũng tìm lại được tuyến dây chính.
Cảm giác nhẹ nhõm không đến từ sự chiến thắng.
Mà đến từ việc không để nhiệm vụ bị gián đoạn.
Đêm rừng hôm ấy kết thúc trong sự im lặng quen thuộc.
Không ai biết bác đã đi qua bao nhiêu đoạn đường vòng.
Chỉ có rừng Trường Sơn chứng kiến tất cả.
Nhiều năm sau, bác Hạnh chỉ nói:
“Trong rừng sâu, mất phương hướng không đáng sợ bằng mất bình tĩnh.”
Và ký ức về những đêm đi giữa bóng tối vẫn luôn là một phần không thể quên trong cuộc đời người giao liên Lê Thị Hạnh.



