Đêm mở đường qua bãi mìn Kampong Chhnang – Ngô Văn Thọ
Họ và tên: Ngô Văn Thọ
Năm sinh: 1965
Năm nhập ngũ: Tháng 2 năm 1984
Đơn vị: Tiểu đoàn 54, Trung đoàn 7705, Sư đoàn 479 (F479)
Năm xuất ngũ: Tháng 7 năm 1987 (Cấp bậc: Trung sĩ, Bán đội phó)
Tôi tên là Ngô Văn Thọ, sinh năm 1965 tại Đồng Tiến. Tháng 2 năm 1984, tôi lên đường nhập ngũ và sang Campuchia làm nghĩa vụ quốc tế, thuộc Tiểu đoàn 54, Trung đoàn 7705, Mặt trận 479.
Bối cảnh địa bàn Kampong Chhnang những năm 1984–1986 vô cùng nguy hiểm. Tàn quân Pol Pot lợi dụng địa hình rừng rậm và đầm lầy để gài mìn lá, mìn cối dày đặc trên các con đường dã chiến nhằm ngăn cản bước tiến của quân ta. Những chuyến hành quân truy quét dài ngày dưới nắng nóng 40 độ C của miền xứ chùa Tháp là thử thách tột cùng về sức bền. Nước uống cạn kiệt, anh em phải chặt các thân cây chuối rừng lấy nước uống cầm hơi.
Kỷ niệm sâu sắc nhất đời tôi là đêm dẫn đầu tiểu đội mở đường qua một bãi mìn dày đặc để giải cứu một đơn vị bạn đang bị phục kích năm 1985. Đêm tối tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng muỗi kêu vo ve và tiếng bước chân dè dặt. Tôi – khi đó là Bán đội phó – ôm máy dò mìn nhích từng centimet trên mặt đất. Mồ hôi chảy ròng ròng làm mờ cả mắt, tim đập liên hồi theo từng tiếng "tít tít" của máy dò. Chỉ một sơ suất nhỏ, cả tiểu đội sẽ tan thành mây khói. Sau 3 giờ đồng hồ nghẹt thở, chúng tôi đã gỡ an toàn 12 quả mìn, mở ra con đường máu giúp đơn vị tiến lên đánh tan ổ phục kích của địch. Tháng 7 năm 1987, tôi hoàn thành nghĩa vụ trở về quê hương Đồng Tiến, giữ mãi ký ức về tình đồng đội keo sơn trên đất bạn Campuchia.



