đêm mưa 1952
Mùa đông năm 1952, núi rừng Tây Bắc chìm trong giá rét. Con đường tiến vào giải phóng Nghĩa Lộ đầy bom đạn và những đồn bốt dày đặc của thực dân Pháp. Trong một bản nhỏ ven suối Thia, người dân vẫn truyền tai nhau câu chuyện về trận đánh ở đồi Pú Chạng — nơi có một tiểu đội bộ đội đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng để mở đường cho quân ta tiến vào thị xã.
Đêm ấy, mưa phùn rơi lất phất. Tiểu đội trưởng Lê Văn Hòa ngồi bên bếp lửa cùng anh em. Tấm áo trấn thủ ai cũng ướt sũng, nhưng không ai than lạnh. Hòa mở tấm bản đồ đã nhàu, khẽ nói:
– Đêm nay phải đánh chiếm được lô cốt trên đồi. Nếu không mở được cửa này, bộ đội phía sau sẽ rất khó tiến vào.
Cả tiểu đội im lặng gật đầu. Họ đều hiểu, đây sẽ là một trận đánh không dễ dàng.
Gần nửa đêm, đơn vị bắt đầu men theo sườn núi. Sương dày đặc đến mức đứng cách vài mét cũng không nhìn rõ mặt nhau. Dưới chân đồi, ánh đèn từ đồn địch hắt ra vàng vọt. Thỉnh thoảng tiếng chó sủa vang lên khiến ai cũng nín thở.
Khi còn cách hàng rào thép gai chừng vài chục mét, bất ngờ một quả pháo sáng phụt lên trời. Cả ngọn đồi sáng rực.
– Có Việt Minh!
Tiếng lính địch hét vang, rồi súng máy từ lô cốt bắn xối xả xuống sườn đồi. Đất đá tung mù mịt. Một chiến sĩ trẻ tên Thành trúng đạn vào vai nhưng vẫn ôm bộc phá lao lên trước.
– Mở đường cho anh em!
Tiếng hô vừa dứt, một tiếng nổ lớn vang lên. Hàng rào thép gai bị phá tung. Bộ đội ta đồng loạt xung phong.
Khói súng, tiếng hò reo hòa lẫn trong đêm tối. Tiểu đội trưởng Hòa dẫn đầu mũi tiến công, vừa bắn vừa động viên anh em. Nhưng khi chỉ còn cách lô cốt vài mét, anh bị một viên đạn găm vào ngực. Hòa ngã xuống, hơi thở đứt quãng.
Anh nắm chặt tay người liên lạc, cố nói:
– Đừng dừng lại… phải chiếm bằng được ngọn đồi…
Người chiến sĩ trẻ nghẹn ngào gật đầu rồi tiếp tục lao lên.
Rạng sáng hôm sau, lá cờ đỏ sao vàng đã tung bay trên đỉnh đồi Pú Chạng. Quân địch tháo chạy khỏi nhiều vị trí quanh Nghĩa Lộ. Con đường tiến công của bộ đội ta được mở ra giữa tiếng reo vui của đồng bào các


