Đêm mưa bom
Mưa bắt đầu từ chiều, lặng lẽ như một tấm màn mỏng phủ xuống cánh rừng. Đến đêm, mưa nặng hạt hơn, rơi dồn dập xuống chiến hào đã sũng nước. Đất mềm ra, bùn quện vào từng bước chân, lạnh buốt. Rồi tiếng bom đến. Ban đầu là một tiếng xa, như sấm. Sau đó dồn dập, gần hơn, nặng nề hơn. Mưa và bom hòa vào nhau, không còn phân biệt được đâu là tiếng của trời, đâu là tiếng của chiến tranh. Anh nằm trong chiến hào, lưng áp vào lớp đất lạnh. Nước ngập dần, chạm đến ngực. Áo anh ướt sũng, dính chặt vào da. Mỗi lần bom nổ, nước lại dập lên, hắt vào mặt anh. Anh nhắm mắt. Nước chảy xuống trán, qua khóe mắt, xuống môi. Mặn hay nhạt—anh không còn phân biệt được. Là mưa, hay là nước mắt, anh cũng không biết nữa. Bên cạnh, một người lính khẽ nói:
“Cố chịu… qua đêm nay thôi…” Giọng nói nhỏ, gần như bị mưa và bom nuốt chửng. Nhưng anh vẫn nghe thấy. Anh khẽ gật đầu, dù biết người kia không nhìn thấy. Một ánh chớp lóe lên, xé toạc màn đêm. Trong khoảnh khắc, anh nhìn rõ khuôn mặt đồng đội—lấm lem, mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn mở, vẫn sáng. Tiếng bom lại dội xuống, gần hơn. Đất rung lên. Chiến hào sạt một mảng nhỏ. Nước tràn vào nhanh hơn. Có người trượt chân, có người níu lại. Không ai kêu la. Chỉ có những bàn tay nắm chặt lấy nhau trong bóng tối. Anh đưa tay, nắm lấy cánh tay bên cạnh. Cái nắm không mạnh, nhưng đủ để biết—mình không một mình. Đêm kéo dài như vô tận. Mưa không ngớt. Bom không ngừng. Nhưng giữa tất cả, những con người ấy vẫn nằm đó, chịu đựng, im lặng mà bền bỉ. Gần sáng, tiếng bom thưa dần. Mưa cũng nhẹ hạt hơn. Anh mở mắt. Bầu trời vẫn xám, nhưng không còn tối đặc như trước. Anh đưa tay lau mặt. Nước vẫn chảy. Anh không biết đó là mưa hay nước mắt. Chỉ biết rằng—anh vẫn còn sống.



