Đêm mưa bom tại chiến trường Kon Tum
Bác Trần Văn Dinh nhập ngũ năm 1980, tham gia chiến trường Kon Tum với vai trò CS, cấp bậc H3, đơn vị F7QĐ4. Trong trận đánh ác liệt năm 1982, bác và đồng đội phải băng qua cánh rừng mưa bom để tiếp ứng chiến tuyến. Kỷ niệm đáng nhớ nhất của bác là đêm mưa pháo, khi cả nhóm chia nhau từng lon cơm và từng viên thuốc để cứu các đồng đội bị thương. Sau khi xuất ngũ năm 1984, bác được tặng huân chương Chiến sĩ và nhiều giấy khen từ đơn vị.
Ngồi trong ngôi nhà nhỏ ở thôn Hạ Vũ 1, bác Dinh nhìn tôi, đôi mắt ánh lên một niềm tự hào pha lẫn hồi ức xa xăm. Bác kể:
"Nhớ đêm đó, trời mưa tầm tã, cánh rừng Kon Tum tối om, chỉ nghe tiếng sấm bom rền vang. Chúng tôi nhận lệnh tiếp ứng cho chiến tuyến ở đồi Chín Khúc. Tôi cùng mấy đồng đội phải băng qua con đường lầy lội, trơn trượt, từng bước đi đều cẩn thận vì địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Tim tôi đập thình thịch, nhưng không ai bỏ bước, vì phía trước là đồng đội cần giúp đỡ."
Bác Dinh mỉm cười, nhấn mạnh: "Có những chiến sĩ trẻ bị thương nằm giữa rừng, chúng tôi phải chia nhau từng lon cơm, từng viên thuốc. Một đồng đội đã nói: 'Dinh ơi, mình chỉ còn ít cơm thôi, chia nhau mà sống nhé.' Lúc đó, tôi cảm nhận được sức mạnh của tình đồng đội lớn hơn mọi nỗi sợ."
Tôi quan sát bác, thấy ánh mắt bác nhòa đi một chút, như đang trở về thời điểm ấy. Bác tiếp tục:
"Khi chúng tôi đưa được các bạn về nơi an toàn, trời vẫn mưa, nhưng lòng chúng tôi nhẹ nhõm. Cả nhóm ngồi bên nhau, lặng im, chỉ nghe tiếng mưa rơi trên lá. Tôi hiểu rằng, những khoảnh khắc đời thường giữa chiến trường—chia cơm, nhường thuốc, động viên nhau—là điều giữ cho chúng tôi còn sống và vững vàng tinh thần."
Câu chuyện của bác Trần Văn Dinh không chỉ là hồi ức về trận đánh ở Kon Tum mà còn là minh chứng sống động về tình đồng đội, lòng quả cảm và sự hy sinh thầm lặng. Mỗi câu chữ bác kể, mỗi ánh mắt nhìn về quá khứ khiến tôi cảm nhận trọn vẹn “thời hoa lửa” mà bác từng trải qua.



