“ĐÊM MƯA ĐÈO NGÀN CHI” – CHUYỆN NGƯỜI QUÂN Y VÀ CHÁU DIỆU TRONG THỜI HOA LỬA
“ĐÊM MƯA ĐÈO NGÀN CHI” – CHUYỆN NGƯỜI QUÂN Y VÀ CHÁU DIỆU TRONG THỜI HOA LỬA
“ĐÊM MƯA ĐÈO NGÀN CHI” – CHUYỆN NGƯỜI QUÂN Y VÀ CHÁU DIỆU TRONG THỜI HOA LỬA
Trong chiến dịch Thu – Đông 1950–1951, Trung đoàn 174 hành quân xuyên đêm vượt đèo Ngàn Chi để đánh đồn Bình Liêu. Sau chặng đường gian nan, đơn vị bất ngờ tiến công, nhanh chóng làm chủ trận địa, tiêu diệt và bắt sống nhiều địch, giải phóng vùng Đông Bắc.
Nhưng thử thách lớn nhất lại đến trên đường rút quân. Giữa đêm vượt đèo, mưa giông dữ dội ập xuống, gió rít từng cơn, đường núi trơn trượt, một bên vực sâu hun hút. Bộ đội vừa dìu nhau đi, vừa chống rét, bảo vệ thương bệnh binh. Trong cơn bão lạnh buốt ấy, hai chiến sĩ hậu cần đã hy sinh vì giá rét.
Giữa hoàn cảnh khắc nghiệt đó, người quân y đã cõng cháu Diệu – một cậu bé còn nhỏ – suốt đêm mưa. Dùng áo dạ chiến lợi phẩm và tấm ni lông buộc chặt, anh giữ cho cháu ấm và khô, mặc cho bản thân ướt lạnh, kiệt sức. Trên lưng anh, đứa trẻ ngủ yên giữa mưa bão – một hình ảnh ấm áp giữa chiến tranh khốc liệt.
Những năm sau, trong chiến dịch Điện Biên Phủ, người quân y ấy tiếp tục hành quân thần tốc cùng Đại đoàn 316, trực tiếp tham gia cứu chữa thương binh tại chiến trường Mường Pồn. Dưới những lán dã chiến bên suối, các bác sĩ như Phạm Văn Phúc và Nguyễn Trọng Quỳnh mổ cấp cứu suốt đêm, giành giật sự sống cho đồng đội, trong đó có những chiến sĩ anh dũng như Bế Văn Đàn.
Trên những chặng đường hành quân gian khổ, bộ đội phải nhịn đói, ăn củ chuối, củ mài để cầm cự. Nhưng kỷ luật vẫn nghiêm: dù vào bản làng đầy lương thực, không ai được lấy của dân dù chỉ một quả trứng. Chính điều đó đã xây dựng niềm tin, để rồi khi giải phóng, quân và dân cùng nhau chia sẻ niềm vui, múa hát trong tình đoàn kết.
Nửa thế kỷ trôi qua, cháu bé năm xưa đã trở thành đại tá, tiến sĩ của quân đội. Câu chuyện đêm mưa đèo Ngàn Chi mãi là biểu tượng đẹp của tình người – nơi những con người bình dị đã sưởi ấm nhau bằng lòng nhân ái giữa thời hoa lửa.



