Đêm mưa lửa trên đường vận tải Trường Sơn
Trong những năm cuối cuộc kháng chiến chống Mỹ, Phan Văn Nương được điều động tham gia bảo vệ tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn đoạn qua tỉnh Quảng Bình. Ông trực tiếp dẫn đường và bảo vệ các đoàn vận tải xuyên rừng. Một đêm mưa lửa năm 1971 đã trở thành ký ức không bao giờ phai trong đời ông. Đó là đêm ông mất đi những người đồng đội thân thiết nhất.
Đường Trường Sơn chưa bao giờ yên tĩnh. Ngày thì máy bay trinh sát lượn vòng, đêm thì bom rải thảm. Phan Văn Nương lúc này đã là tiểu đội phó, phụ trách bảo vệ và dẫn đường cho các đoàn vận tải bộ qua đoạn rừng Quảng Bình – nơi được coi là “yết hầu” của tuyến chi viện miền Nam.
“Có đêm mưa to đến mức không nghe nổi tiếng bom,” bác Nương nhớ lại. “Chỉ thấy đất rung lên, rồi ánh lửa đỏ rực cả cánh rừng.”
Đêm ấy, đoàn vận tải của đơn vị bác vừa qua một con dốc thì bị máy bay phát hiện. Bom rơi liên tiếp, cây đổ chắn đường. Bác cùng đồng đội phải lao ra kéo hàng vào hầm, che chắn bằng thân cây, bao tải. Trong cơn hỗn loạn, một quả bom rơi trúng nhóm phía trước.
“Lúc chạy tới thì… không còn ai,” giọng bác trầm xuống. “Chỉ còn lại mấy chiếc ba lô cháy sém.”
Người viết lặng đi khi nghe câu chuyện ấy. Giữa mưa bom, người lính không có thời gian để khóc. Bác Nương cùng những người còn sống sót tiếp tục bảo vệ số hàng còn lại, chờ trời sáng mới chôn cất đồng đội bên sườn núi.
“Đặt các anh xuống đất mà tay run lắm,” bác nói. “Nhưng không được phép yếu.”
Sau đêm đó, bác tiếp tục nhiều chuyến vận tải nữa, mang theo ký ức đau đáu về những người nằm lại bên đường Trường Sơn.



