ĐÊM MƯA Ở TRẠM QUÂN Y
ĐÊM MƯA Ở TRẠM QUÂN Y
Mưa rừng trút xuống ào ào như thác đổ. Mái lán của trạm quân y rung lên liên tục bởi gió mạnh. Chị Mai cúi sát ngọn đèn dầu nhỏ, đôi tay vẫn không ngừng băng bó cho thương binh.
Ngày ấy, chị là y tá của đơn vị.
Giữa chiến tranh, trạm quân y chỉ là vài căn lán dựng tạm trong rừng, thiếu đủ thứ. Thuốc men ít, dụng cụ cũng chẳng có bao nhiêu. Nhưng những người ở đó chưa bao giờ bỏ cuộc.
Đêm nào cũng có thương binh được đưa vào.
Có người vừa bước qua tuổi mười tám.
Có người còn chưa kịp gửi lá thư cuối cùng về quê.
Chị Mai gần như thức trắng nhiều đêm liền. Đôi mắt thâm quầng vì mệt, nhưng mỗi khi có người bị thương đưa tới, chị lại lao vào cứu chữa.
Đêm ấy, mưa rất lớn.
Một tổ trinh sát đưa vào một chiến sĩ bị thương nặng. Máu thấm đỏ cả tấm võng.
Ngoài kia, bom vẫn nổ gần khu vực đóng quân.
Có người bảo nên di chuyển vì quá nguy hiểm.
Nhưng chị Mai lắc đầu.
“Nếu đi bây giờ, cậu ấy không sống nổi.”
Suốt nhiều giờ liền, chị cùng đồng đội cố giữ sự sống cho người lính trẻ.
Đến khi trời gần sáng, cơn mưa cũng ngớt dần.
Người chiến sĩ mở mắt.
Chị Mai ngồi phịch xuống nền đất, hai bàn tay run lên vì kiệt sức.
Nhiều năm sau, người lính năm ấy tìm lại đơn vị cũ. Anh mang theo một bó hoa rừng đặt trước nền đất nơi từng là trạm quân y.
Ở đó đã không còn mái lán nào nữa.
Chỉ còn rừng xanh lặng lẽ.
Nhưng anh biết, có một người từng thức trắng giữa đêm mưa để giữ anh ở lại với cuộc đời.


