Cựu chiến binh

Đêm Mưa Tháng 5 Và Cuộc Vượt Dốc 500m Đưa Pháo Lên Đỉnh Cao

Tuyên Quang24/12/2025Đoàn xã Hòa An (Đoàn xã Hòa An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Dương Văn Lan, sinh năm 1958. Quê gốc ông ở vùng đất cố đô Ninh Bình, nhưng theo gia đình lên khai hoang, lập nghiệp tại thôn Làng Rèn 1, xã Hòa An, tỉnh Tuyên Quang. Năm 1981, khi biên cương còn sục sôi tiếng súng, ông lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ cao xạ thuộc Đại đội 8, Trung đoàn 14, Sư đoàn 314.

Tháng 5 năm 1984, bầu trời Hà Giang không lúc nào dứt những cơn mưa rừng xối xả. Khi đó, đơn vị ông cùng đồng đội nhận lệnh khẩn cấp: Cơ động toàn bộ hỏa lực từ đường quốc lộ lên trận địa trên đồi cao hơn 500m để chuẩn bị cho chiến dịch MB84, bảo vệ an toàn cho cầu Vĩnh Tuy (Bắc Quang).

🛠️ Thử thách của những "tân binh" trẻ tuổi

Cái khó nhất lúc bấy giờ là đơn vị vừa tiếp nhận một đợt quân mới. Các chiến sĩ phần lớn là lính trẻ, chưa có kinh nghiệm thực chiến, nhiều cháu còn chưa quen với cái dốc dựng đứng của vùng đất này. Hành trang của ông cùng đồng đội không chỉ có vũ khí, mà còn phải chở theo đủ thứ vật tư từ thực phẩm đến cả "nhà giường" (vật liệu dựng lán trại) để bám trụ lâu dài trên đỉnh chốt.

💪 Cuộc vật lộn ban đêm giữa bùn lầy

Lệnh cơ động phải thực hiện vào ban đêm để đảm bảo bí mật, tránh sự phát hiện của thám báo và pháo binh địch.

· Kéo pháo bằng sức người: Những khẩu cao xạ hai bánh nặng hàng tấn vốn dĩ phải có xe kéo, nhưng trên những con đường mòn sạt lở, bùn lầy thụt đến tận đầu gối, xe không thể vào được. Ông cùng đồng đội phải dùng sức người. Hàng chục chiến sĩ túm vào dây tời, người đẩy, người kéo, người chèn bánh.

· Trơn trượt và hiểm nguy: Trời mưa như trút, đất đồi Bắc Quang vốn đã dốc nay lại trơn như đổ mỡ. Cứ nhích được một mét pháo lên, bùn lại kéo ngược xuống. Có những đoạn dốc gắt, chỉ một sơ sẩy nhỏ là pháo có thể lăn xuống vực, kéo theo cả anh em. Đêm tối mịt mùng, chỉ nghe thấy tiếng thở dốc, tiếng bước chân bì bõm trong bùn và tiếng hô đồng thanh của cán bộ, chiến sĩ để lấy đà.

🤝 Sức mạnh của sự đồng lòng

Lính trẻ chưa kinh nghiệm thì các anh em đi trước dìu dắt. Cán bộ không chỉ đứng chỉ huy mà trực tiếp ghé vai vào càng pháo, cùng anh em chịu bùn đất bắn đầy mặt. Chính cái tinh thần "Cán bộ đi trước, làng nước theo sau" ấy đã gắn kết ông cùng đồng đội thành một khối vững chắc.

Dù mệt lả, dù vai sưng tấy vì dây thừng, nhưng khi ánh bình minh vừa ló dạng, khẩu pháo cuối cùng cũng đã nằm gọn trên trận địa đồi cao 500m, hướng nòng ra bảo vệ cầu Vĩnh Tuy. Ông cùng đồng đội nhìn nhau, mặt mũi lấm lem bùn đất nhưng nụ cười rạng rỡ vì biết rằng mình đã vượt qua được một thử thách tưởng chừng không thể.

🌟 Lời nhắn nhủ gửi thế hệ trẻ

"Các cháu ạ, thành công không đến từ những điều kiện thuận lợi, mà đến từ sự đồng lòng khi đối mặt với nghịch cảnh. Một người lính trẻ có thể yếu, nhưng mười người, trăm người cùng đồng lòng thì có thể kéo pháo lên đỉnh núi cao nhất. Trong cuộc sống và công việc, đừng bao giờ làm việc đơn độc, hãy biết dựa vào nhau mà tiến bước.

Quê hương Ninh Bình của ông có câu 'Dân có giàu nước mới mạnh', nhưng để dân giàu được thì biên cương phải bình yên. Các cháu hãy tiếp bước chúng ông, dùng sức trẻ và sự đoàn kết để xây dựng đất nước này vững chãi như những trận địa pháo trên đỉnh cao năm ấy!"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn