ĐÊM MƯA TRÊN ĐƯỜNG 20
Mưa rừng Trường Sơn đổ xuống trắng trời.
Con đường 20 Quyết Thắng vốn đầy hố bom giờ càng trở nên trơn trượt và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Đoàn xe vận tải nối đuôi nhau chậm chạp vượt qua cung đường trọng điểm trong màn đêm đặc quánh.
Người chiến sĩ lái xe quê Hải Hậu siết chặt vô lăng, đôi mắt căng lên theo từng vệt bánh xe phía trước. Trong cabin chỉ có ánh sáng nhỏ hắt ra từ bảng đồng hồ.
Bom đạn địch vừa dội xuống cách đó chưa lâu. Mùi khói thuốc súng vẫn còn ngai ngái trong không khí.
Có đoạn đường bị sạt lở, cả đơn vị phải xuống xe xúc đất mở đường. Bùn đất bám kín quần áo, nước mưa lạnh buốt chảy dài trên khuôn mặt ai nấy.
Một đồng đội trẻ thở dốc hỏi:
“Liệu sáng mai mình có tới nơi không anh?”
Người lái xe nhìn về phía trước rồi mỉm cười:
“Chỉ cần xe còn nổ máy thì hàng sẽ tới chiến trường.”
Câu nói giản dị ấy như tiếp thêm sức mạnh cho cả đoàn xe giữa núi rừng bom đạn.
Đêm ấy, đoàn xe vẫn vượt qua trọng điểm an toàn. Những bánh xe lặng lẽ in dấu trên con đường Trường Sơn đã trở thành biểu tượng của ý chí và lòng quả cảm của bộ đội hậu cần năm xưa.



