Cựu chiến binh

Đêm mưa trên đường Trường Sơn

Câu chuyện ghi lại ký ức của một cựu chiến binh từng là lái xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Qua một lần gặp gỡ bất ngờ giữa mưa rừng, câu chuyện không chỉ phản ánh sự gian khổ, hiểm nguy nơi tuyến lửa mà còn làm nổi bật vẻ đẹp của tình người, tinh thần sẵn sàng giúp đỡ và hy sinh thầm lặng của những con người trong chiến tranh. Đây là minh chứng cho ý chí kiên cường và những giá trị nhân văn sâu sắc của thế hệ đi trước.

Hà Tĩnh25/04/2026Võ Thị Hải Yến (xã Đức Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Thành từng là lái xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn những năm đầu thập niên 1970. Công việc của ông là chở hàng vào chiến trường miền Nam, thường xuyên phải di chuyển ban đêm để tránh sự phát hiện của máy bay địch.

Một đêm mưa lớn, con đường đất trở nên lầy lội, trơn trượt. Xe của ông bị sa lầy giữa một đoạn đường dốc, không thể tiếp tục di chuyển. Trong lúc đang loay hoay tìm cách xử lý, ông nghe thấy tiếng người gọi từ phía xa. Đó là một nhóm thanh niên xung phong đang làm nhiệm vụ trực đường.

Trong nhóm ấy có một cô gái trẻ tên Hạnh. Không ngần ngại, cô cùng đồng đội lao vào giúp ông chèn đá, đẩy xe và tìm cách kéo chiếc xe ra khỏi vũng lầy. Dù mưa mỗi lúc một nặng hạt, quần áo ai cũng ướt sũng, nhưng không ai bỏ cuộc.

Sau gần một giờ cố gắng, chiếc xe cuối cùng cũng thoát ra. Trước khi rời đi, ông Thành định gửi lại chút lương khô để cảm ơn, nhưng cô gái chỉ lắc đầu: “Anh cứ mang hàng vào kịp là tụi em vui rồi.”

Câu nói giản dị ấy theo ông suốt nhiều năm sau. Trong chiến tranh, họ gặp nhau rất nhanh rồi lại chia tay cũng rất nhanh, không kịp biết thêm gì về nhau. Ông không biết cô gái ấy sau này ra sao, chỉ nhớ mãi hình ảnh một người con gái nhỏ bé nhưng đầy nghị lực giữa mưa rừng Trường Sơn.

Đối với ông, đó không chỉ là một lần được giúp đỡ, mà còn là ký ức về tình người – thứ đã giúp những con người trong chiến tranh vượt qua tất cả để hoàn thành nhiệm vụ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn