Thân nhân liệt sĩ, người có công

Đêm mưa Trường Sơn và nỗi day dứt suốt một đời

Nghệ An05/07/2026Nguyễn Hoàng Chung, Bí thư Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, tôi cũng lên đường vào chiến trường miền Nam.

Chỉ khi trực tiếp hành quân trên dãy Trường Sơn, tôi mới hiểu hết những gian khổ mà người lính phải đối mặt từng ngày.

Một đêm mưa rừng, sau khi mắc võng nghỉ tạm, đơn vị bất ngờ nhận lệnh tiếp tục hành quân. Tôi vội đi tháo võng thì mới phát hiện những sợi dây bằng vải đã ngấm nước mưa, thít chặt vào thân cây.

Tôi cố sức kéo.

Không được.

Tôi lần từng nút để gỡ.

Vẫn không được.

Hai bàn tay rớm máu vì cố tháo dây. Có lúc phải dùng cả răng để cắn nhưng những nút dây vẫn cứng như khóa chặt vào thân cây.

Ngay trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh cậu Thắng năm trước bất chợt hiện lên trong tâm trí tôi.

Tôi sững người.

Những sợi dây tôi cắt từ đôi tất chân trao cho Thắng cũng chính là loại dây vải như thế này.

Nếu em gặp những cơn mưa Trường Sơn…

Nếu em phải hành quân gấp trong đêm…

Nếu em cũng loay hoay với những nút dây thít chặt như tôi lúc này…

Thì em đã phải vất vả biết bao.

Từ đêm mưa ấy, mỗi lần nhớ đến Thắng, tôi lại tự trách mình. Ngày ấy, tôi chỉ mong giúp em trước lúc lên đường, nào ngờ sự thay thế vội vàng ấy lại có thể khiến em thêm nhọc nhằn giữa chiến trường.

Chiến tranh đã lùi xa nhiều năm.

Đến hôm nay, tôi vẫn không biết Thắng có còn nhớ chuyện cũ hay không, có từng trách người chị đã trao cho mình những sợi dây bằng vải ấy hay không.

Nhưng với tôi, đó mãi là một món nợ trong lòng. Một nỗi day dứt âm thầm của thời hoa lửa, nhắc tôi rằng đôi khi điều khiến con người nhớ mãi không phải là những việc lớn lao, mà chính là một lời hứa chưa trọn vẹn và một tấm lòng tốt vô tình để lại nỗi áy náy suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn