Đêm mưa và mái lán nhỏ
Một đêm mưa lớn, đơn vị của ông Bùi Văn M. phải trú tạm trong một mái lán dựng vội giữa rừng.
Mái lán nhỏ, không đủ chỗ cho tất cả mọi người.
Một số người phải ngồi ngoài, lấy tấm tăng che lên người.
Mưa kéo dài.
Quần áo ướt, đất dưới chân nhão ra.
Có người lấy cơm nắm ra ăn. Cơm đã nguội nhưng vẫn chia cho nhau.
Một người đồng đội bị lạnh, mấy người ngồi sát lại để giữ ấm.
Không ai than phiền.
Sau một đêm, mưa ngớt.
Trời sáng, mọi người lại thu dọn đồ để tiếp tục hành quân.
Nhiều năm sau, ông M. nói rằng ông từng trải qua nhiều trận đánh ác liệt hơn, nhưng lại nhớ rất rõ mái lán nhỏ trong đêm mưa ấy.
Có lẽ bởi trong những lúc khó khăn, tình cảm giữa những người lính hiện lên rõ nhất.
Một mái lán chật chội nhưng không ai bị bỏ lại.
Một bữa cơm ít ỏi nhưng vẫn chia đều.
Một đêm lạnh nhưng mọi người ngồi sát bên nhau.
Đó là những điều ông mang theo suốt cuộc đời.


