ĐÊM NÀO TÔI CŨNG MƠ THẤY TIẾNG PHÁO
Chiến tranh đã kết thúc, nhưng trong giấc ngủ người cựu binh, tiếng pháo vẫn chưa bao giờ im lặng.
Chiến tranh kết thúc đã lâu. Nhưng với tôi, có một thứ chưa từng chấm dứt: tiếng pháo trong giấc mơ.
Nhiều đêm, tôi đang ngủ thì bật dậy, tim đập thình thịch, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Trong tai vẫn vang tiếng nổ dồn dập, tiếng đất đá sạt xuống, tiếng người gọi nhau trong hoảng loạn.
Có những giấc mơ lặp đi lặp lại suốt mấy chục năm.
Tôi thấy mình bò trong giao thông hào ngập nước. Trên đầu, pháo sáng rạch ngang bầu trời. Tôi quay lại, gọi tên đồng đội, nhưng không ai trả lời. Chỉ có tiếng nổ, mỗi lúc một gần.
Có khi tôi mơ thấy mình đang chuyển thương binh qua sông. Nước đen ngòm. Xuồng chao đảo. Một tiếng nổ lớn vang lên… rồi tôi giật mình tỉnh dậy.
Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là do mệt. Nhưng năm này qua năm khác, những giấc mơ ấy vẫn quay lại, không hẹn trước. Có đêm liên tiếp. Có đêm cả tháng không mơ, rồi bất chợt ập về.
Người ngoài không hiểu. Họ bảo: “Qua lâu rồi, quên đi.” Nhưng làm sao quên được, khi chiến tranh không chỉ nằm trong ký ức, mà đã in sâu vào tiềm thức?
Có những tiếng pháo ngoài đời tôi không còn nghe thấy. Nhưng trong giấc mơ, chúng rõ ràng đến đáng sợ. Rõ như ngày tôi mười tám tuổi, nằm co mình trong hầm đất, chờ số phận.
Mỗi lần tỉnh dậy, tôi lại nằm im rất lâu, lắng nghe tiếng đêm yên tĩnh của thời bình. Không pháo. Không bom. Chỉ có tiếng gió, tiếng côn trùng.
Lúc ấy, tôi mới thở ra nhẹ nhõm, tự nhắc mình: chiến tranh đã qua. Nhưng sâu trong lòng, tôi biết: nó chỉ qua với đất nước, còn với người lính, nó ở lại rất lâu, có khi là suốt đời.



