ĐÊM NAY BÁC KHÔNG NGỦ
Một đêm khuya tại chiến khu Việt Bắc, rừng sâu tĩnh lặng. Sương xuống dày, cái lạnh len vào từng tán lá, từng mái lán đơn sơ. Trong căn nhà sàn nhỏ, Hồ Chí Minh vẫn chưa ngủ. Ánh đèn dầu le lói soi bóng Người đang ngồi bên bàn, lặng lẽ đọc từng báo cáo, từng bức thư từ khắp nơi gửi về.
Ngoài kia, sau một ngày hành quân mệt mỏi, anh em chiến sĩ đã ngủ say. Có người còn nằm ngay bên bếp lửa vừa tàn, tấm chăn mỏng không đủ che kín cái lạnh của núi rừng.
Bác bước ra ngoài.
Người đi rất khẽ, như sợ đánh thức mọi người. Ánh mắt Bác dừng lại ở từng người lính đang ngủ. Những gương mặt còn rất trẻ… có người chỉ mới đôi mươi.
Bác nhẹ nhàng cúi xuống.
Người kéo lại tấm chăn cho một chiến sĩ, rồi lại sang người khác, chỉnh lại manh áo đang xộc xệch.
Có người vô tình trở mình, nhưng rồi lại ngủ tiếp, không hề biết rằng vị lãnh tụ của mình đang lặng lẽ chăm sóc giấc ngủ cho họ.
Gió rừng thổi mạnh hơn.
Bác đứng lặng một lúc, nhìn ra khoảng tối mênh mông trước mặt. Đất nước còn đói nghèo. Chiến tranh còn dài. Biết bao người đang hy sinh từng ngày.
Người quay vào trong, nhưng không ngủ.
Bác ngồi xuống, tiếp tục làm việc.
Trang giấy trước mặt vẫn trắng, nhưng trong ánh mắt Người là cả một nỗi trăn trở lớn: làm sao để đất nước được độc lập, để nhân dân được ấm no, để những người lính ngoài kia không còn phải chịu cảnh gian khổ.
Đêm ấy, Bác không ngủ.
Không phải vì công việc nhiều.
Mà vì trong lòng Người luôn đau đáu một điều:
Tổ quốc và nhân dân.
Sáng hôm sau, khi anh em thức dậy, ai cũng thấy mình ấm hơn, gọn gàng hơn… nhưng không ai biết vì sao.
Chỉ có một người đã thức suốt đêm.
Âm thầm.
Lặng lẽ.
Và dành trọn trái tim mình cho từng con người nhỏ bé.
Có những sự quan tâm không cần nói thành lời.
Nhưng đủ để đi theo một con người… suốt cả cuộc đời.
Và cũng chính từ những đêm không ngủ như thế,
một dân tộc đã tìm thấy ánh sáng của con đường mình đi.



