Mẹ Việt Nam Anh hùng

Đêm nghe mưa rơi trên tán lá

Đêm nghe mưa rơi trên tán lá

Phú Thọ28/02/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Thắng kể, những năm ở rừng Tây Nguyên, có những đêm mưa kéo dài tưởng như không dứt.

Không hành quân.
Không tiếng súng.
Chỉ có mưa.

Mưa rơi đều đều trên tán lá rừng, từng giọt nối nhau thành một thứ âm thanh rất lạ — vừa gần, vừa xa. Nước đọng lại rồi nhỏ xuống, lộp bộp trên tấm tăng, trên vai áo, trên cả những sợi dây võng căng giữa hai thân cây.

Bác nằm đó, mắt mở, nhìn lên khoảng tối mờ mịt phía trên. Không ngủ được.

Không phải vì lạnh.
Cũng không phải vì đói.

Mà vì… nhớ.

Có người bên cạnh khẽ trở mình, tiếng võng kẽo kẹt rất nhẹ. Rồi một giọng nói thì thầm trong đêm:

“Ở nhà… giờ chắc cũng đang mưa.”

Không ai trả lời.

Nhưng bác biết, câu nói ấy không phải để hỏi.

Mỗi người lúc đó đều đang nghĩ về một nơi rất xa — một mái nhà lợp ngói hay lợp rơm, một góc bếp có ánh lửa, một người mẹ chắc cũng đang ngồi nghe mưa, hay một đứa em nhỏ co ro trong chăn.

Tiếng mưa vẫn rơi.

Đều.
Dài.
Không dứt.

Có người khẽ quay lưng lại, có người kéo chăn lên kín hơn, có người lặng im như đã ngủ. Nhưng bác biết, chẳng mấy ai ngủ thật.

Vì những đêm như thế… lòng người không yên được.

Bác Thắng nói, nhiều người nghĩ chiến tranh chỉ có tiếng bom, tiếng súng.

Nhưng với bác, có những thứ còn khó quên hơn.

Là tiếng mưa rơi trên tán lá rừng.

Là những đêm rất yên…

và chính cái yên đó lại làm người ta nhớ nhà đến thắt lòng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn