ĐÊM NGHE RỪNG THỞ (1)
Một đêm gác yên ắng hiếm hoi, bác Lê Khắc Thủy ngồi một mình bên chốt, lắng nghe rừng thở. Không tiếng súng, không báo động. Chỉ có suy nghĩ về quê nhà và tương lai phía trước. Đó là khoảnh khắc rất người giữa đời lính.
Đêm ấy, rừng lặng. Trăng bị mây che, ánh sáng chỉ đủ nhìn lờ mờ thân cây. Bác Thủy ngồi gác, súng đặt bên cạnh.
“Lâu lắm rồi mới có một đêm yên như vậy.”
Tiếng côn trùng, tiếng gió luồn qua tán lá hòa thành nhịp thở đều đều của rừng. Bác nghĩ đến nhà, đến cha mẹ, đến ngày mình sẽ rời quân ngũ.
“Không biết sau này mình còn nhớ rõ từng đêm thế này không.”
Người viết hiểu, chính những đêm không tiếng súng ấy lại in sâu nhất.
“Chiến tranh qua đi, nhưng cảm giác đó thì còn mãi.”



