Đêm nghe tiếng quê hương
Với bác Minh, ký ức về Hải Phòng và gia đình luôn là nguồn sức mạnh giúp bác vượt qua những năm tháng chiến tranh.

Bác Phạm Đức Minh nhập ngũ khi đất nước còn nhiều gian khó. Sau thời gian huấn luyện, bác cùng đơn vị hành quân đến một chiến trường xa quê.
Bác kể rằng những đêm hành quân thường rất dài. Mọi người đi trong im lặng, chỉ nghe tiếng bước chân và tiếng lá rừng. Có những lúc cả đơn vị dừng nghỉ, bác lại lấy trong túi ra một mảnh giấy nhỏ ghi địa chỉ gia đình.
Bác nhớ Hải Phòng da diết. Bác nhớ những con phố đông người, tiếng xe đạp, tiếng rao hàng và đặc biệt là tiếng mẹ gọi mỗi buổi chiều.
Một lần, trong lúc nghỉ giữa rừng, một người đồng đội hỏi bác: “Sau này hòa bình, ông muốn làm gì?”. Bác trả lời ngay: “Tôi muốn được đi trên những con phố quê mình mà không nghe tiếng bom”.
Ước nguyện ấy trở thành động lực để bác vượt qua nhiều năm chiến đấu.
Ngày trở về, bác đứng rất lâu trước con phố quen. Mọi thứ đã thay đổi nhưng cảm giác thân thuộc vẫn còn nguyên.
Đến nay, bác vẫn nói với con cháu rằng điều quý giá nhất của hòa bình đôi khi rất giản dị: được nghe tiếng người thân gọi mình về ăn cơm, được đi trên đường phố bình yên và được sống bên những người mình yêu thương.



