Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Đêm nghe tin Bác Hồ qua đời giữa chiến trường

Tháng 9 năm 1969, khi đang làm nhiệm vụ trên chiến trường, chiến sĩ Lý Huy Cận cùng đồng đội lặng người khi nghe tin Chủ tịch Hồ Chí Minh từ trần. Trong nỗi đau vô hạn ấy, những người lính đã biến đau thương thành hành động, quyết tâm chiến đấu đến ngày đất nước thống nhất như tâm nguyện của Người.

Lào Cai16/06/2026Hoàng Trọng Việt (Đoàn xã Lâm Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tên câu chuyện: Đêm nghe tin Bác Hồ qua đời giữa chiến trường

Tóm tắt:
Tháng 9 năm 1969, khi đang làm nhiệm vụ trên chiến trường, chiến sĩ Lý Huy Cận cùng đồng đội lặng người khi nghe tin Chủ tịch Hồ Chí Minh từ trần. Trong nỗi đau vô hạn ấy, những người lính đã biến đau thương thành hành động, quyết tâm chiến đấu đến ngày đất nước thống nhất như tâm nguyện của Người.

NỘI DUNG CÂU CHUYỆN

Đối với thế hệ thanh niên Việt Nam trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc mà còn là nguồn động viên tinh thần to lớn đối với mỗi người lính nơi chiến trường.

Những năm cuối thập niên 1960, chiến trường miền Nam vô cùng ác liệt. Sau cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân năm 1968, quân Mỹ tăng cường các hoạt động quân sự nhằm giành lại thế chủ động. Trên khắp các chiến trường, bom đạn vẫn ngày đêm trút xuống.

Lúc ấy, đồng chí Lý Huy Cận đã trở thành một chiến sĩ dày dạn hơn so với ngày đầu nhập ngũ năm 1966. Dù còn trẻ tuổi nhưng ông đã trải qua nhiều cuộc hành quân dài ngày, nhiều lần đối mặt với bom đạn và sự khắc nghiệt của chiến trường.

Một buổi chiều đầu tháng 9 năm 1969, đơn vị của ông đang đóng quân trong một khu rừng sâu.

Hôm đó không khí trong đơn vị có điều gì đó khác thường.

Các cán bộ liên tục nhận tin từ cấp trên.

Nhiều người thì thầm với nhau nhưng chưa ai nói rõ chuyện gì xảy ra.

Đến tối, toàn đơn vị được tập trung tại một khoảng đất nhỏ dưới tán rừng.

Một chiếc đài bán dẫn được đặt giữa vòng tròn chiến sĩ.

Không ai nói chuyện.

Không ai cười đùa như thường lệ.

Sau ít phút, giọng phát thanh viên Đài Tiếng nói Việt Nam vang lên nghẹn ngào:

"Vô cùng thương tiếc báo tin Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từ trần..."

Cả khu rừng như lặng đi.

Không ai tin vào tai mình.

Nhiều chiến sĩ cúi đầu.

Có người bật khóc ngay tại chỗ.

Lý Huy Cận nhớ lại rằng đó là lần đầu tiên trong đời ông thấy những người lính từng không sợ bom đạn lại rơi nước mắt nhiều đến vậy.

Ai cũng biết sức khỏe của Bác đã yếu.

Nhưng khi nghe tin Người thực sự đi xa, nỗi đau vẫn quá lớn.

Đêm hôm ấy, không ai ngủ được.

Dưới ánh đèn dầu leo lét, cán bộ đơn vị đọc lại bản Di chúc của Bác Hồ.

Từng lời căn dặn của Người vang lên giữa núi rừng chiến khu.

Đặc biệt là mong muốn:

"Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào."

Mỗi người lính đều lặng lẽ suy ngẫm.

Đối với họ, đó không chỉ là lời căn dặn.

Đó là mệnh lệnh từ trái tim.

Sáng hôm sau, đơn vị tổ chức lễ truy điệu đơn sơ giữa rừng.

Không có vòng hoa.

Không có khán đài.

Chỉ có lá cờ Tổ quốc, ảnh Bác được vẽ lại bằng tay và những người lính đứng nghiêm trong hàng ngũ.

Khi phút mặc niệm bắt đầu, cả khu rừng chìm trong yên lặng.

Tiếng gió thổi qua những tán cây nghe như tiếng nấc nghẹn của hàng triệu con tim Việt Nam.

Sau lễ truy điệu, đồng chí đại đội trưởng phát biểu:

"Bác đã đi xa. Nhưng con đường Bác chỉ vẫn còn phía trước. Muốn thực hiện tâm nguyện của Bác, chúng ta phải tiếp tục chiến đấu."

Những lời ấy đã khắc sâu trong tâm trí người lính trẻ Lý Huy Cận.

Từ hôm đó, đơn vị phát động phong trào thi đua "Biến đau thương thành hành động cách mạng".

Mỗi người đều tự nhủ phải hoàn thành nhiệm vụ tốt hơn.

Hành quân nhanh hơn.

Chiến đấu dũng cảm hơn.

Để xứng đáng với niềm tin của Bác.

Những năm sau đó, chiến tranh vẫn còn rất khốc liệt.

Nhiều đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh.

Nhưng trong ba lô của nhiều chiến sĩ luôn có ảnh Bác Hồ được ép cẩn thận trong cuốn sổ tay.

Mỗi khi gặp khó khăn, họ lại lấy ra nhìn.

Như được tiếp thêm sức mạnh.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông Cận và đồng đội ôm chầm lấy nhau trong niềm vui chiến thắng.

Giữa những tiếng reo hò, ông chợt nhớ đến Bác Hồ.

Nhớ đến đêm tháng 9 năm 1969 giữa khu rừng năm nào.

Ông thầm nghĩ:

"Bác ơi, đất nước đã thống nhất rồi."

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, ký ức về đêm nghe tin Bác Hồ qua đời vẫn luôn nguyên vẹn trong lòng người cựu chiến binh Lý Huy Cận.

Đó không chỉ là một kỷ niệm chiến tranh.

Mà còn là bài học về lòng yêu nước, lý tưởng cách mạng và niềm tin son sắt của cả một thế hệ đã sống, chiến đấu theo lời Bác dạy.

Thông điệp:

"Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đi xa, nhưng tư tưởng, đạo đức và khát vọng độc lập dân tộc của Người vẫn luôn soi đường cho các thế hệ người Việt Nam. Với những người lính năm xưa, hoàn thành sự nghiệp giải phóng miền Nam chính là nén tâm nhang thiêng liêng nhất dâng lên Bác."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn