ĐÊM NGỒI CANH BÊN KHO ĐẠN DÃ CHIẾN
Sau khi nhận nhiệm vụ hành quân đến khu vực mới, đơn vị của Lê Văn Tường được phân công đảm nhiệm một phần công việc bảo vệ và trực gác khu kho tạm. Đây là nơi tập kết một số vật tư, đạn dược phục vụ cho các tuyến phía trước. Khu kho được bố trí đơn sơ giữa rừng, được ngụy trang bằng lá cây và tăng võng để tránh bị phát hiện. Mỗi đêm, các tổ trực luân phiên canh gác nghiêm ngặt. Đêm đầu tiên nhận ca trực, Lê Văn Tường cùng một đồng đội ngồi tại vị trí gác cách kho khoảng vài chục mét. Không gian xung quanh hoàn toàn yên tĩnh. Chỉ có tiếng côn trùng rả rích và gió rừng thổi qua tán lá. Ánh trăng mờ xuyên qua những khe cây tạo thành những vệt sáng nhạt trên mặt đất. Hai người lính ngồi im lặng, quan sát mọi chuyển động trong bóng tối. Thỉnh thoảng, họ thay nhau kiểm tra khu vực xung quanh theo quy định. Dù không có tình huống bất thường, nhưng sự cảnh giác luôn được duy trì ở mức cao nhất. Trong đêm, thời tiết trở lạnh. Sương nhẹ bắt đầu rơi xuống làm không khí ẩm hơn. Lê Văn Tường khoác chặt áo, nhưng vẫn giữ tư thế sẵn sàng. Đồng đội ngồi cạnh khẽ nói nhỏ: – Trực đêm thế này mới thấy hết trách nhiệm của mình. Ông chỉ gật đầu, không nói nhiều. Bởi ai cũng hiểu rằng chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến cả nhiệm vụ chung. Khoảng nửa đêm, tổ trực được thay ca. Trước khi rời vị trí, Lê Văn Tường cùng đồng đội kiểm tra lại toàn bộ khu vực một lần nữa. Mọi thứ vẫn an toàn, không có dấu hiệu bất thường. Ca trực tiếp theo được bàn giao trong im lặng và đúng quy trình. Sau khi trở về lán nghỉ, ông nằm nhưng chưa thể ngủ ngay. Trong đầu vẫn còn hình ảnh khu kho giữa rừng và trách nhiệm của người lính gác đêm. Ông hiểu rằng chiến tranh không chỉ có những trận đánh lớn. Mà còn có những nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng như vậy. Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng, đơn vị tiếp tục công việc huấn luyện và sẵn sàng chiến đấu như thường lệ. Không ai nhắc nhiều về đêm trực vừa qua, nhưng tất cả đều hiểu giá trị của sự cẩn trọng và kỷ luật. Nhiều năm sau, khi nhớ lại, ông Lê Văn Tường vẫn coi đêm canh gác kho đạn dã chiến năm 1972 là một ký ức sâu sắc. Đó không phải là một chiến công được ghi nhận bằng danh hiệu. Nhưng lại là bài học lớn về trách nhiệm, sự tỉnh táo và tinh thần bảo vệ tập thể trong những năm tháng thời hoa lửa đầy gian khổ mà vinh quang.


