Đêm ngủ dưới hầm chữ A ở Quảng Trị
Đêm đầu tiên ngủ trong hầm chữ A ở Quảng Trị, tôi gần như thức trắng.
Bên trên, pháo nổ rung chuyển liên hồi.
Đất cát rơi lả tả xuống vai áo.
Mỗi lần tiếng nổ dội tới là cả căn hầm lại rung lên bần bật.
Tôi nằm sát bên mấy đồng đội mà vẫn thấy lạnh sống lưng.
Một anh lớn tuổi hơn khẽ bảo:
“Rồi sẽ quen thôi.”
Nhưng thật ra chẳng ai quen được với chiến tranh cả.
Người ta chỉ học cách chịu đựng mà tiếp tục sống.
Trong hầm tối om.
Chúng tôi nằm san sát nhau, balô kê làm gối.
Có cậu vừa nằm xuống đã ngủ vì kiệt sức.
Có người ngồi tựa vách hầm viết thư nhà dưới ánh đèn pin nhỏ.
Tôi thì cứ nhìn mãi lên mái hầm bằng gỗ và đất.
Ngoài kia mưa đang rơi.
Mùi đất ẩm hòa cùng mùi thuốc súng khiến không khí ngột ngạt vô cùng.
Vậy mà giữa nơi ấy, đồng đội vẫn chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô.
Có người còn lấy chiếc áo khô duy nhất đắp cho bạn đang sốt.
Chiến tranh tàn nhẫn thật.
Nhưng tình người trong chiến tranh cũng sâu nặng vô cùng.
Đêm ấy gần sáng tôi mới chợp mắt được một chút.
Khi tỉnh dậy, tiếng pháo vẫn còn vọng đâu đó phía xa.
Một đồng đội cười bảo:
“Qua được đêm đầu là thành lính Quảng Trị rồi.”
Tôi cũng cười.
Nhưng trong lòng hiểu rằng tuổi trẻ của mình từ giây phút ấy đã khác trước rất nhiều.



