Đêm ngủ võng giữa rừng già
Đêm đầu tiên ngủ giữa rừng già Trường Sơn, tôi cứ tưởng mình sẽ không thể chợp mắt. Sau một ngày hành quân dài, đơn vị dừng lại bên một khoảng rừng tương đối kín. Trời vừa tối thì tiếng côn trùng đã vang lên khắp nơi. Gió luồn qua những tán cây cao, lá rừng xào xạc như tiếng người thì thầm.

Đêm đầu tiên ngủ giữa rừng già Trường Sơn, tôi cứ tưởng mình sẽ không thể chợp mắt.
Sau một ngày hành quân dài, đơn vị dừng lại bên một khoảng rừng tương đối kín. Trời vừa tối thì tiếng côn trùng đã vang lên khắp nơi. Gió luồn qua những tán cây cao, lá rừng xào xạc như tiếng người thì thầm.
Người phụ trách đi kiểm tra từng vị trí rồi dặn:
— Nghỉ tại chỗ. Giữ yên lặng, sáng mai tiếp tục hành quân.
Chúng tôi mắc võng giữa hai thân cây.
Chiếc võng của tôi nằm cạnh Lâm.
Lâm vừa buộc xong dây đã ngáp dài:
— Hôm nay mà nằm được là ngủ tới sáng.
Tôi cười:
— Mi nói nhỏ thôi, kẻo cây rừng cũng nghe thấy.
Lâm bật cười.
Đêm rừng rất khác quê nhà.
Không có tiếng gà gáy.
Không có tiếng người đi lại ngoài đường làng.
Chỉ có tiếng côn trùng, tiếng lá cây và tiếng nước chảy đâu đó rất xa.
Tôi nằm trên võng, nhìn qua những khoảng lá thấy bầu trời chỉ còn vài ngôi sao.
Mùi đất ẩm, mùi lá mục và mùi khói bếp còn vương trong không khí.
Tự nhiên tôi nhớ nhà.
Nhớ căn bếp nhỏ của mẹ.
Nhớ tiếng mẹ gọi mỗi sáng.
Nhớ cả con đường đất dẫn ra đầu làng.
Lâm từ chiếc võng bên cạnh khẽ hỏi:
— Chưa ngủ à?
— Chưa.
— Nhớ nhà hả?
Tôi im lặng.
Lâm nói tiếp:
— Tao cũng nhớ.
Hai đứa không nói gì thêm.
Một lúc sau, Lâm lại lên tiếng:
— Mai đi tiếp, không biết còn bao xa nhỉ?
— Không biết.
— Thôi, ngủ đi.
Giọng cậu ấy nhỏ dần.
Chẳng bao lâu, tôi nghe tiếng thở đều từ chiếc võng bên cạnh.
Tôi cũng nhắm mắt.
Nhưng chỉ được một lúc, một tiếng động trong bụi cây khiến tôi tỉnh giấc.
Tôi ngồi dậy nhìn quanh.
Bóng tối dày đặc.
Lá cây rung nhẹ.
Tôi nghe tiếng động thêm vài giây rồi nhận ra đó chỉ là một con vật nhỏ chạy qua.
Tôi nằm xuống lại.
Lần này, tôi không còn thấy sợ.
Bởi phía trước, phía sau và hai bên đều có đồng đội.
Mỗi chiếc võng cách nhau một khoảng vừa đủ, nhưng chỉ cần gọi khẽ là có người trả lời.
Đêm ấy, tôi hiểu một điều rất đơn giản:
Giữa rừng già, con người không bao giờ thật sự ngủ một mình.
Một lúc gần sáng, tôi nghe tiếng người trực đi kiểm tra.
Bước chân rất nhẹ.
Anh dừng lại bên từng chiếc võng, nhìn một lượt rồi đi tiếp.
Tôi chợt thấy yên tâm.
Có người thức để chúng tôi được ngủ.
Và ngày mai, đến lượt chúng tôi thức để người khác nghỉ.
Đó là cách người lính sống cùng nhau giữa rừng.
Sáng hôm sau, tiếng gọi tập hợp vang lên.
Sương còn phủ trắng những khoảng cây.
Tôi gấp võng.
Lâm cũng vừa bước xuống đất vừa ngáp:
— Đêm qua ngủ ngon không?
Tôi đáp:
— Ngon hơn tưởng tượng.
Lâm cười:
— Thấy chưa, lính Trường Sơn rồi thì rừng cũng thành nhà.
Chúng tôi khoác ba lô lên vai.
Hàng quân lại nối nhau bước đi.
Chiếc võng được cuộn lại, buộc gọn bên ba lô.
Đêm ngủ giữa rừng đã kết thúc.
Nhưng những đêm như thế còn lặp lại rất nhiều lần.
Mỗi nơi dừng chân lại là một khoảng rừng khác.
Mỗi chiếc võng lại mang theo một người lính trẻ với một nỗi nhớ quê riêng.
Nhiều năm sau, khi đã trở về, bác Được vẫn giữ một thói quen: mỗi khi nằm trên chiếc võng ở quê, bác thường nhớ đến những đêm Trường Sơn.
Bác nói:
“Ngày ấy, chiếc võng chỉ là một sợi vải mắc giữa hai thân cây. Nhưng nó cho chúng tôi một chỗ nghỉ sau một ngày dài và nhắc chúng tôi rằng bên cạnh mình luôn có đồng đội.”
Rồi bác cười:
“Có những đêm ngủ rất ngắn, nhưng ký ức thì dài cả một đời.”
Và bác hiểu rằng, giữa rừng già Trường Sơn, người lính không chỉ học cách chịu đựng gian khổ. Họ còn học cách tin tưởng nhau, thay nhau canh gác, chia sẻ từng khoảng nghỉ và cùng nhau bước tiếp.
Đêm ngủ võng giữa rừng già vì thế trở thành một trong những ký ức bình dị nhất của đời lính — một đêm không có mái nhà, nhưng có đồng đội bên cạnh; không có chiếc giường quen thuộc, nhưng vẫn có cảm giác bình yên của những người cùng chung một con đường.



