ĐÊM NHẠC TRONG HẦM ĐỊA ĐẠO VĨNH MỐC
ĐÊM NHẠC TRONG HẦM ĐỊA ĐẠO VĨNH MỐC
Nhân chứng kể lại: Bác Lê Văn Thành (Cựu chiến sĩ văn công xung kích, tỉnh Quảng Trị)
"Địa đạo Vĩnh Mốc (Quảng Trị) là một kỳ tích của lòng kiên trung, nơi cả một làng quê chuyển sinh hoạt xuống lòng đất sâu hàng chục mét để trốn bom đạn giặc. Trong những căn hầm chật hẹp, ẩm thấp và thiếu ánh sáng ấy, cuộc sống vẫn tiếp diễn một cách kiên cường: có lớp học, có trạm y tế và có cả những đêm tiếng hát cất lên át tiếng bom rơi.
Mùa hè năm 1967, đoàn văn công xung kích của chúng tôi nhận nhiệm vụ xuống địa đạo để biểu diễn phục vụ đồng bào và các chiến sĩ trực chiến. Sân khấu là một khúc đường hầm tương đối rộng ở tầng thứ hai, ánh sáng là ba chiếc đèn bão treo trên vách đất. Khán giả ngồi bệt dọc theo hai bên thành hào, chật kín không còn một chỗ trống.
Tôi ôm chiếc đàn guitar gỗ, cùng chị em bắt đầu cất tiếng hát bài 'Câu hò bên bến Hiền Lương'. Giọng hát trong trẻo, tha thiết vang vọng qua các ngõ ngách của lòng đất, len lỏi vào từng căn hầm nhỏ. Sức ép từ các quả bom tạ nổ trên mặt đất liên tục làm rung chuyển vách hầm, bụi đất rơi xuống đầy tóc, đầy đàn nhưng không một ai đứng dậy, không một tiếng hát nào dừng lại.
Tôi nhìn xuống khán giả, thấy những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt sạm đen của những người mẹ, thấy ánh mắt rực sáng niềm tin của những người lính trẻ. Tiếng vỗ tay vang lên giòn tan sau mỗi bài hát. Đêm nhạc dưới lòng đất năm ấy đã chứng minh một điều: bom đạn kẻ thù có thể tàn phá xóm làng trên mặt đất, nhưng không bao giờ dập tắt được tiếng hát yêu đời, khát vọng tự do và tinh thần lạc quan của con người Việt Nam."



