Đêm nhớ bản nhưng không yếu lòng
Đêm xuống rất nhanh giữa núi rừng. Sau một ngày hành quân, đơn vị tạm nghỉ dưới những tán cây. Mọi người lần lượt chìm vào giấc ngủ. Bế Văn Đàn vẫn thức. Anh ngồi bên mép lán, nhìn về phía những dãy núi chìm trong bóng tối. Trong khoảnh khắc yên tĩnh ấy, anh nhớ bản.

Đêm xuống rất nhanh giữa núi rừng.
Sau một ngày hành quân, đơn vị tạm nghỉ dưới những tán cây. Mọi người lần lượt chìm vào giấc ngủ.
Bế Văn Đàn vẫn thức.
Anh ngồi bên mép lán, nhìn về phía những dãy núi chìm trong bóng tối.
Trong khoảnh khắc yên tĩnh ấy, anh nhớ bản.
Nhớ một mái nhà
Anh nhớ con đường đất dẫn về nhà.
Nhớ tiếng người gọi nhau mỗi buổi chiều.
Nhớ bếp lửa và những bữa cơm gia đình.
Nhớ những ngày còn ở bản, khi cuộc sống bình dị nhưng yên ấm.
Một người đồng đội tỉnh giấc, thấy Đàn vẫn ngồi đó:
– Cậu chưa ngủ à?
Đàn đáp:
– Tôi nhớ nhà một chút.
Nỗi nhớ của người lính
Người bạn ngồi xuống bên cạnh.
– Tôi cũng nhớ.
Hai người cùng im lặng.
Không ai cố giấu nỗi nhớ.
Bởi nhớ quê hương là điều rất tự nhiên đối với người lính xa nhà.
Một lúc sau, người bạn hỏi:
– Có lúc nào cậu muốn về ngay không?
Đàn nhìn về phía trước rồi nói:
– Có chứ.
– Thế sao vẫn ở đây?
Đàn đáp:
– Vì mình còn nhiệm vụ.
Nhớ nhưng không bỏ cuộc
Đàn đứng dậy, kiểm tra lại ba lô.
Anh nhìn những người đồng đội đang ngủ.
– Mọi người đang trông chờ vào nhau.
Người bạn gật đầu.
Nỗi nhớ vẫn còn đó.
Nhưng nó không làm người lính bỏ quên trách nhiệm.
Ngược lại, chính hình ảnh quê nhà khiến anh càng mong một ngày những người thân được sống trong bình yên.
Bình minh
Gần sáng, Bế Văn Đàn trở về chỗ nghỉ.
Trước khi nằm xuống, anh nói với người bạn:
– Sau này hòa bình, nhất định tôi sẽ về bản thật lâu.
Người bạn cười:
– Tôi cũng vậy.
Ngoài rừng, trời bắt đầu sáng.
Một ngày mới lại đến.
Người lính nhớ quê không phải là người yếu lòng.
Nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ bản làng và nhớ những ngày bình yên là những tình cảm rất con người.
Điều đáng quý là dù mang nỗi nhớ trong lòng, người lính vẫn biết giữ vững tinh thần, hoàn thành nhiệm vụ và động viên đồng đội.
Bởi phía sau mỗi bước chân hành quân là một quê hương đang chờ đợi.
Nhớ bản để có thêm lý do giữ gìn niềm tin vào ngày trở về.
Và trong đêm núi rừng tĩnh lặng ấy, người lính trẻ hiểu rằng:
Nỗi nhớ quê hương không làm bước chân yếu đi. Nếu giữ được niềm tin, nó có thể trở thành sức mạnh để người lính đi tiếp.



