ĐÊM PHÁ THÀNH ĐỂ NỐI LẠI ĐƯỜNG TÀU
ĐÊM PHÁ THÀNH ĐỂ NỐI LẠI ĐƯỜNG TÀU
ĐÊM PHÁ THÀNH ĐỂ NỐI LẠI ĐƯỜNG TÀU
Lời kể của cựu công nhân đường sắt tiền tuyến Hoàng Văn Nghĩa (Ga Hàm Rồng, Thanh Hóa)Cầu Hàm Rồng, Thanh Hóa—mảnh đất được mệnh danh là "chảo lửa, túi bom"—nơi địch quyết tâm chặt đứt tuyến giao thông huyết mạch chi viện cho miền Nam. Là một công nhân đường sắt thuộc Đội cầu đường chiến thuật, tôi đã sống những năm tháng tuổi hai mươi trong tiếng gầm rú của máy bay Thần Sấm (F-105) và Con Ma (F-4). Cứ mỗi ngày giặc đánh sập, đêm xuống chúng tôi lại hồi sinh con đường sắt.Tôi nhớ nhất chiến dịch sửa cầu khẩn cấp vào mùa thu năm 1967. Một trận bom ban ngày đã hất văng một nhịp cầu thép xuống dòng sông Mã, cắt đứt hoàn toàn lối đi của các đoàn tàu chở vũ khí vào Nam. Lệnh từ Bộ Giao thông vận tải: Phải thông đường trong vòng 48 tiếng đồng hồ. Giữa bối cảnh vật liệu thép dự phòng đã cạn kiệt, ban chỉ huy quyết định một phương án táo bạo: Huy động nhân dân đập nhà, dỡ gạch, chặt những rặng tre già trong làng để gia cố mố cầu dã chiến.Ngay trong đêm, hàng ngàn người dân hai bên bờ sông Mã, từ cụ già tóc bạc đến các em thiếu nhi, đã tự nguyện dỡ bỏ những ngôi nhà tổ tiên để lại. Thanh niên thì khiêng gỗ, vác tre; phụ nữ thì gánh đất đá. Chúng tôi—những công nhân kỹ thuật—ngâm mình dưới dòng nước sông Mã buốt lạnh, dòng nước xiết đầy mảnh bom sắc nhọn, để đóng từng cọc tre, lắp ráp những thanh tà vẹt dã chiến. Máy bay địch liên tục thả pháo sáng, bắn đạn pháo từ biển vào nhằm ngăn chặn. Nhiều công nhân và dân công bị trúng đạn pháo, máu nhuộm đỏ một vùng sông mịt mù khói súng.Nhưng không một ai dừng tay. Tiếng búa nện chan chát vào thanh thép hòa cùng tiếng hò kéo gỗ vang động cả khúc sông. Đúng 4 giờ sáng ngày thứ hai, chiếc đầu máy xe lửa mang số hiệu 01, ngụy trang đầy cành lá, chầm chậm lăn bánh qua cây cầu dã chiến trong tiếng reo hò khản đặc của hàng ngàn con người. Nhìn đoàn tàu chở đầy vũ khí, lương thực rầm rập tiến vào Nam, chúng tôi quên hết mệt mỏi, nước mắt rơi lã ch



