ĐÊM PHẢN KÍCH GIỮ CAO ĐIỂM
Trong chiến dịch năm 1972, có những thời khắc cao điểm chiến lược đứng trước nguy cơ bị chiếm lại. Đêm phản kích là thời điểm căng thẳng nhất, khi người lính không còn đường lùi, chỉ còn lựa chọn duy nhất: giữ trận địa bằng mọi giá. Hồi ký của ông Nguyễn Văn Trường tái hiện khoảnh khắc sinh tử ấy bằng ký ức không thể phai mờ.
Ban ngày, cao điểm còn nhìn thấy được.
Ban đêm, cao điểm chỉ còn lại bằng ký ức và bản năng.
Đêm phản kích năm ấy, ông Nguyễn Văn Trường hiểu rất rõ một điều:
nếu lùi xuống, sẽ không còn chỗ đứng nào nữa.
Trước giờ phản kích
Chiều buông rất nhanh. Trời sầm lại sau một ngày pháo dập liên hồi.
“Đất còn nóng,” ông Trường nhớ lại. “Bốc mùi khét.”
Đơn vị được lệnh chuẩn bị phản kích ngay trong đêm để giành lại phần sườn cao điểm vừa bị địch lấn chiếm.
Lệnh phát ra trong bóng tối
Không còi, không hô khẩu hiệu.
Chỉ một câu thì thầm truyền dọc hào:
“Chuẩn bị.”
Người lính siết lại dây giày, kiểm tra từng quả lựu đạn, từng băng đạn còn sót.
Bước ra khỏi công sự
Rời công sự là bước ra khỏi nơi che chở cuối cùng.
“Chỉ cần trúng đạn là ngã ngay,” ông Trường nói.
Họ bò sát đất, từng mét một, tránh tiếng động.
Ánh chớp đầu tiên
Một quả pháo sáng phụt lên, soi rõ cả sườn đồi.
“Lúc ấy tim như ngừng đập,” ông Trường kể.
Không kịp nằm im, cả tổ bật dậy lao lên trước khi ánh sáng tắt.
Giao chiến trong đêm
Khoảng cách giữa hai bên bị rút ngắn đến mức nhìn thấy bóng người.
Tiếng súng nổ chát chúa. Lựu đạn văng xuống hào. Đất đá bắn lên mặt.
“Không còn sợ nữa,” ông Trường nói. “Chỉ còn phản xạ.”
Không còn đường lùi
Phía sau là vách dốc. Phía trước là địch.
“Nghĩ lùi là chết,” ông Trường nhớ lại. “Tiến còn có hy vọng.”
Sự lựa chọn sinh tử ấy diễn ra trong tích tắc.
Đồng đội ngã xuống trong bóng tối
Có người trúng đạn ngã ngay trước mặt, không kịp gọi tên.
“Chỉ nghe tiếng thở tắt,” ông Trường nói, giọng chùng xuống.
Không thể dừng lại. Dừng là cả tổ bị quét.
Giữ từng mét đất
Trận đánh kéo dài suốt đêm. Cao điểm đổi chủ từng đoạn hào.
“Mỗi mét là máu,” ông Trường nói.
Họ đánh giáp lá cà, dùng cả lưỡi lê, báng súng.
Khoảnh khắc im tiếng súng
Gần sáng, tiếng súng thưa dần. Pháo địch ngừng bắn.
Cao điểm vẫn trong tay ta.
“Ngồi xuống mà không tin mình còn sống,” ông Trường kể.
Sáng lên trên cao điểm
Khi trời sáng, sương tan dần, hiện ra những dấu vết của đêm qua: hố pháo, vỏ đạn, và đồng đội nằm lại.
“Không ai nói gì,” ông Trường nói. “Chỉ nhìn nhau.”
Sự sống còn lại là món quà mong manh.
Cao điểm được giữ, tuổi trẻ ở lại
Cao điểm được giữ vững, nhưng nhiều người không trở về khỏi đêm ấy.
“Họ nằm lại để mình đứng đây,” ông Trường nói.
Đó là cái giá của việc không còn đường lùi.
Đêm phản kích trong ký ức
Nhiều năm sau, ông Trường vẫn mơ thấy ánh pháo sáng, tiếng lựu đạn, tiếng bước chân trong đêm.
“Nhắm mắt là thấy,” ông nói.
Đêm phản kích ấy không kết thúc khi trời sáng, mà ở lại suốt đời người lính.
Một đêm làm nên lịch sử
Đêm phản kích giữ cao điểm năm 1972 không chỉ là một trận đánh, mà là khoảnh khắc ý chí con người được đặt lên giới hạn cuối cùng.
Người lính gốc Hưng Yên đã giữ cao điểm không chỉ bằng súng đạn,
mà bằng sự lựa chọn không lùi bước,
để phía sau còn đường sống cho đồng đội và đất nước.



