Đêm pháo cuối cùng
Đêm ấy, bầu trời nơi thị trấn biên cương rực sáng bởi những chùm pháo hoa cuối năm. Người dân đứng kín quảng trường, tiếng cười nói hòa cùng tiếng nhạc xuân vang vọng khắp con phố nhỏ. Trẻ con háo hức chạy theo những ánh sáng nhiều màu đang nở bung trên nền trời đen thẳm. Ở góc xa nhất của quảng trường, Minh đứng lặng trong bộ quân phục đã sờn vai. Anh vừa nhận lệnh sáng mai trở lại đơn vị nơi tuyến biên giới phía Bắc. Cuộc sống người lính khiến anh quen với những cuộc chia tay, nhưng đêm nay lại khác. Đây có thể là lần cuối cùng anh được ngắm pháo hoa cùng Lan. Lan đứng cạnh anh, đôi bàn tay nhỏ lạnh buốt vì gió mùa đông. Cô ngẩng lên nhìn bầu trời rồi khẽ hỏi: — Nếu mai anh đi… bao giờ mới về? Minh im lặng thật lâu. Anh không muốn hứa điều mình không chắc chắn. Ngoài biên cương, những ngày gần đây liên tiếp có tin căng thẳng. Người lính như anh hiểu rõ rằng có những chuyến đi không hẹn ngày trở lại. Một chùm pháo hoa đỏ rực bỗng bừng lên, soi rõ đôi mắt đang ngân nước của Lan. — Em sợ chiến tranh lắm… — cô nói nhỏ. Minh khẽ siết tay cô: — Anh cũng sợ chứ. Nhưng nếu không có người đứng ở nơi biên giới, làm sao đất nước mình có những đêm pháo hoa yên bình thế này? Lan cúi đầu. Cô hiểu. Từ ngày yêu Minh, cô đã học cách yêu cả màu áo lính và những hy sinh lặng thầm phía sau nó. Tiếng đếm ngược vang lên. “Mười… chín… tám…” Cả quảng trường hòa theo nhịp đếm. Chỉ riêng Minh thấy tim mình nặng như đá. Anh nhìn khuôn mặt Lan lần cuối dưới ánh sáng lung linh của pháo hoa. “Ba… hai… một…” Bầu trời nổ tung trong hàng nghìn tia sáng rực rỡ. Mọi người reo hò đón năm mới. Lan bật khóc rồi ôm chầm lấy Minh giữa biển người đông đúc. Đêm ấy, họ đã ngồi rất lâu bên bờ sông. Gió lạnh tràn về từ phía núi. Minh kể cho Lan nghe về những đồng đội đang canh gác nơi biên cương phủ đầy sương trắng, về những người lính trẻ nhiều năm chưa được về ăn Tết cùng gia đình. Lan tựa đầu lên vai anh: — Em sẽ chờ. Minh mỉm cười, nhưng trong mắt anh là một nỗi buồn sâu thẳm. Sáng hôm sau, đoàn xe quân sự rời thị trấn khi sương còn phủ kín những mái nhà. Lan đứng bên đường nhìn theo cho đến khi chiếc xe cuối cùng khuất hẳn sau con dốc. Mùa xuân năm ấy trôi qua trong những lá thư ngắn ngủi. Rồi chiến sự bất ngờ nổ ra nơi biên giới. Lá thư cuối cùng Minh gửi về chỉ vỏn vẹn vài dòng: “Ở đây vẫn lạnh như ngày anh đi. Nếu năm nay thị trấn có pháo hoa, em nhớ ngẩng lên nhìn giúp anh một lần.” Ít lâu sau, đơn vị báo tin Minh đã hy sinh trong một trận bảo vệ chốt biên cương. Đêm giao thừa năm ấy, thị trấn vẫn tổ chức bắn pháo hoa. Người dân vẫn reo vui dưới bầu trời rực sáng. Chỉ có Lan đứng lặng bên bờ sông cũ, ôm chặt lá thư cuối cùng trong tay. Khi chùm pháo hoa đầu tiên bừng nở trên nền trời, nước mắt cô lặng lẽ rơi. Bởi với cô, đó là đêm pháo hoa cuối cùng của một tình yêu tuổi trẻ — đẹp như ánh sáng trên bầu trời, nhưng ngắn ngủi như một vì sao vừa kịp cháy hết mình cho Tổ quốc.


