Bài viết

ĐÊM PHÁO KHÔNG NGỦ

Ký ức về một đêm trực chiến kéo dài, nơi trận địa pháo luôn trong trạng thái sẵn sàng, không được phép nghỉ ngơi.

Thanh Hóa11/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.

Mái tóc của bác Bùi Văn Tạo đã bạc trắng.

Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.

Nhưng mỗi khi nhắc đến những đêm pháo không ngủ, ánh mắt bác vẫn ánh lên sự tỉnh táo như ngày nào.

Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.

Đối với bác Tạo, đêm trực ấy là ký ức không thể nào quên.

Đêm rừng tối và lạnh.

Trận địa pháo vẫn sáng đèn cảnh giới yếu ớt.

Không ai được rời vị trí.

Bác Tạo cùng đồng đội thay phiên nhau trực chiến.

Mỗi người một nhiệm vụ rõ ràng.

Quan sát, kiểm tra và sẵn sàng nhận lệnh.

Không khí căng thẳng kéo dài.

Không có tiếng nói lớn.

Chỉ có tín hiệu ngắn gọn giữa các vị trí.

Thỉnh thoảng có báo động nhỏ.

Cả đơn vị lập tức vào trạng thái sẵn sàng cao nhất.

Nhưng rồi mọi thứ lại trở về yên tĩnh.

Thời gian trôi rất chậm.

Mỗi phút trong đêm đều như kéo dài hơn bình thường.

Đến gần sáng, sương rừng bắt đầu phủ xuống.

Không khí lạnh buốt nhưng yên bình hơn.

Khi trời dần sáng, trận địa vẫn an toàn tuyệt đối.

Không có sự cố xảy ra.

Bác Tạo đứng lặng nhìn khẩu pháo trong ánh sáng mờ.

Hiểu rằng sự cảnh giác không cho phép bất kỳ giây phút lơ là nào.

Nhiều năm sau, bác thường nói:

“Người lính pháo binh phải biết thức cùng trận địa, ngủ cùng cảnh giác.”

Và ký ức về đêm pháo không ngủ vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính pháo binh Bùi Văn Tạo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÊM PHÁO KHÔNG NGỦ | Câu chuyện thời hoa lửa