Đêm pháo kích đầu tiên
Đêm pháo kích đầu tiên
Đó là một đêm cuối đông rét cắt da trên tuyến biên giới phía Bắc. Đơn vị của ông Lương Đức Tràng, lúc ấy thuộc Đại đội 3 – Tiểu đoàn 38 – Cục Kỹ thuật Quân đoàn 29, đang đóng quân trong một khe núi hẹp. Không gian im ắng đến mức nghe rõ tiếng gió rít qua vách đá.
Ông Tràng đang cặm cụi sửa khẩu pháo 82 ly vừa được kéo về từ trận địa tiền phương – nòng pháo bị rạn nhẹ, nếu không kịp khắc phục thì đơn vị pháo binh sẽ thiếu hỏa lực trong đêm. Ánh sáng duy nhất là ngọn đèn dầu được che bằng áo mưa để tránh bị lộ mục tiêu.
Bất ngờ, tiếng pháo địch từ phía bên kia biên giới gầm lên, rồi loạt đạn đầu tiên dội xuống sườn núi. Đất đá rơi lả tả, cả lán rung chuyển như muốn đổ sập. Một chiến sĩ trẻ hốt hoảng hét lên:
“Đại úy Tràng! Địch pháo kích mạnh quá! Anh vào hầm tránh đi!”
Nhưng ông Tràng vẫn không nhúc nhích. Bàn tay ông giữ chặt nòng pháo, mắt tập trung vào vết rạn đang được hàn lại. Giọng ông trầm nhưng dứt khoát:
“Pháo đang cần mình. Về hầm bây giờ thì ai đánh?”
Một quả đạn nổ gần làm tắt ngọn đèn dầu. Trong bóng tối, ông lấy luôn mảnh than hồng từ bếp sưởi để soi, tiếp tục mài và gia cố phần nòng. Mỗi tiếng va kim loại của ông hòa cùng tiếng nổ rền trời như bản nhạc của sự sống giữa cái chết rình rập.
Mãi đến gần nửa đêm, khi đợt pháo kích tạm ngừng, khẩu pháo 82 ly đã được ông hoàn chỉnh. Ông đứng dậy, phủi lớp bụi đá dính đầy trên vai áo, rồi nói nhẹ:
“Xong rồi! Đưa lên trận địa đi các đồng chí.”
Khẩu pháo lập tức được đưa ra sườn đồi, kịp thời chi viện cho đơn vị bạn đang chặn địch tập kích. Nhờ đó, hướng phòng ngự đêm ấy được giữ vững.
Đồng đội nhìn ông – khuôn mặt bám đầy khói bụi, tay vẫn còn run nhẹ vì lạnh và căng thẳng – mà không khỏi xúc động:
“Giữa bom đạn, ông Tràng vẫn bình tĩnh đến lạ… đúng là người lính của thép.”
Từ đêm pháo kích đầu tiên ấy, ai cũng hiểu rằng:
Nơi nào hiểm nguy nhất, nơi đó luôn có bàn tay vững vàng của Đại úy Lương Đức Tràng.


