Cựu chiến binh

Đêm phục kích bên bìa rừng

Đêm ấy, đơn vị chúng tôi dừng lại bên một bìa rừng. Trời không trăng. Gió từ phía cánh đồng thổi vào mang theo mùi đất ẩm. Sau một ngày hành quân, ai cũng mệt, nhưng không ai được phép lơ là. Người phụ trách nhắc mọi người giữ yên lặng và chờ lệnh.

An Giang12/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đêm phục kích bên bìa rừng

Đêm ấy, đơn vị chúng tôi dừng lại bên một bìa rừng.

Trời không trăng.

Gió từ phía cánh đồng thổi vào mang theo mùi đất ẩm.

Sau một ngày hành quân, ai cũng mệt, nhưng không ai được phép lơ là.

Người phụ trách nhắc mọi người giữ yên lặng và chờ lệnh.

Tôi nằm cạnh Lâm.

Hai đứa không nói chuyện.

Trong bóng tối, chỉ nghe tiếng côn trùng và tiếng lá cây xào xạc.

Thỉnh thoảng có tiếng động rất xa rồi lại im bặt.

Khoảng thời gian ấy dài đến lạ.

Ban ngày đi hàng chục cây số còn thấy thời gian trôi nhanh.

Nhưng một đêm chờ đợi bên bìa rừng dường như dài hơn rất nhiều.

Tôi nhìn đồng hồ.

Mới qua được một khoảng thời gian ngắn.

Lâm khẽ hỏi:

Còn lâu không?

Tôi đáp nhỏ:

Còn.

Lâm thở nhẹ rồi im lặng.

Chúng tôi giữ nguyên vị trí.

Không ai nói chuyện riêng.

Không ai bật đèn.

Mỗi người tập trung quan sát khu vực được phân công.

Một lúc sau, phía xa có tiếng động.

Tất cả lập tức chú ý.

Nhưng người phụ trách ra hiệu bình tĩnh.

Chúng tôi tiếp tục chờ.

Đêm càng về khuya, sương xuống dày hơn.

Áo quần ẩm lạnh.

Muỗi và côn trùng vo ve quanh mặt.

Nhưng không ai rời vị trí.

Tôi nhớ nhất lúc ấy là cảm giác mình đang nghe từng âm thanh nhỏ nhất của khu rừng.

Một chiếc lá rơi.

Một cành cây khô gãy.

Tiếng nước chảy xa xa.

Rồi lại im lặng.

Khoảng gần sáng, lệnh rút khỏi vị trí được truyền xuống.

Mọi người lần lượt đứng dậy, thu xếp đồ đạc.

Không có một tiếng động lớn.

Không ai hỏi nhiều.

Chỉ đến khi đi được một đoạn, Lâm mới nói:

Đêm nay dài thật.

Tôi cười:

Nhưng cũng qua rồi.

Lâm nhìn bầu trời đang bắt đầu sáng:

Ừ. Lại thêm một đêm nữa.

Phía chân trời, ánh sáng đầu tiên xuất hiện.

Cánh rừng từ từ hiện ra.

Những thân cây, bụi cỏ và con đường đất dần trở lại màu quen thuộc.

Tôi chợt nhận ra rằng trong chiến tranh, có những đêm chẳng có trận đánh lớn nào xảy ra, nhưng vẫn in sâu trong trí nhớ.

Đó là những đêm người lính học cách kiên nhẫn.

Học cách giữ bình tĩnh.

Học cách tin tưởng người bên cạnh.

Và hiểu rằng sự an toàn của cả đơn vị phụ thuộc vào sự nghiêm túc của từng người.

Nhiều năm sau, bác Được kể:

“Tôi nhớ những đêm phục kích không phải vì có chuyện gì đặc biệt xảy ra. Tôi nhớ vì cả tiểu đội đã nằm cạnh nhau trong im lặng, mỗi người thức một phần, để những người khác có thể yên tâm.”

Bác nói thêm:

“Người lính có những đêm thức trắng, nhưng điều khiến họ không thấy cô đơn là biết bên cạnh mình vẫn có đồng đội.”

Khi mặt trời lên, đơn vị tiếp tục hành quân.

Bìa rừng phía sau dần khuất.

Một đêm nữa đã qua.

Một chặng đường mới lại bắt đầu.

Đêm phục kích bên bìa rừng không chỉ là ký ức về sự căng thẳng của chiến trường. Nó còn là câu chuyện về kỷ luật, sự kiên nhẫn và niềm tin giữa những người lính — những người có thể im lặng suốt nhiều giờ, nhưng luôn biết rằng chỉ cần quay sang là có đồng đội ở bên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn