ĐÊM PHỤC KÍCH GIỮ LÀNG BIÊN GIỚI
Trong một đêm mưa rừng nặng hạt, bác Lê Đình Lợi cùng đồng đội nhận nhiệm vụ phục kích bảo vệ một làng biên giới. Giữa bóng tối và hiểm nguy rình rập, tinh thần cảnh giác và ý chí kiên cường của người lính được thử thách đến cùng. Đó là đêm bác không bao giờ quên trong suốt những năm quân ngũ.
Người viết hình dung lại đêm phục kích ấy qua lời kể chậm rãi của bác Lợi, giọng bác trầm xuống mỗi khi nhắc đến mưa rừng và cái lạnh thấm vào da thịt. Đơn vị bác nhận lệnh ém quân quanh một làng biên giới, nơi Nhân dân vừa trở về sau những ngày sơ tán. Nhiệm vụ của các anh là giữ cho dân ngủ yên, không để địch bất ngờ tập kích.
Bác kể: “Đêm đó mưa lớn lắm, người ướt sũng, súng bùn bám đầy, nhưng không ai dám động đậy.” Suốt nhiều giờ liền, bác nằm ép mình xuống đất, tai căng ra nghe từng tiếng động nhỏ nhất. Chỉ một sơ suất, cả làng có thể rơi vào nguy hiểm. Khoảng gần sáng, một toán địch lén tiếp cận, lợi dụng mưa gió để che tiếng bước chân.
Khi hiệu lệnh vang lên, cả tổ đồng loạt nổ súng, ánh chớp lóe sáng cả một góc rừng. Trận đánh diễn ra ngắn nhưng căng thẳng, cuối cùng địch buộc phải rút lui. Trời sáng dần, dân làng mở cửa bước ra, thấy bộ đội vẫn còn đứng gác, nhiều người lặng lẽ mang cơm nắm, nước uống ra tận nơi. “Lúc ấy, tôi thấy mọi gian khổ đều đáng giá,” bác nói, giọng lẫn niềm xúc động. Với bác, được bảo vệ bình yên cho Nhân dân chính là phần thưởng lớn nhất của đời lính.



