Cựu chiến binh

ĐÊM PHỤC KÍCH KHÔNG TIẾNG SÚNG

Trong những năm làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia, bác Lê Ngọc Hùng từng tham gia nhiều trận phục kích nhỏ nhưng căng thẳng kéo dài suốt đêm. Đó là những đêm rừng im phăng phắc, nơi mỗi tiếng động đều có thể là ranh giới giữa sống và chết. Không có pháo, không có xung phong ồ ạt, chỉ có sự chờ đợi đến nghẹt thở. Một đêm phục kích mà bác nhớ suốt đời vì sự im lặng đáng sợ hơn cả tiếng súng.

Thanh Hóa24/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, đơn vị bác Hùng nhận nhiệm vụ phục kích trên một con đường mòn xuyên rừng – nơi tàn quân địch thường lợi dụng để di chuyển ban đêm. Trời Campuchia tối đặc, mây thấp, không trăng, không sao. Mỗi người lính được bố trí cách nhau vừa đủ để quan sát nhưng không nhìn rõ mặt nhau.

Bác nằm ép mình sát đất, súng đặt trước ngực, mồ hôi thấm ướt lưng áo dù đêm rất lạnh. Rừng im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập trong lồng ngực.
“Lúc đó không ai dám ho, không dám trở mình. Chỉ cần một tiếng động nhỏ là cả tổ gặp nguy hiểm,” bác kể.

Thời gian trôi chậm đến khó chịu. Muỗi bâu kín mặt, kiến bò vào cổ áo, nhưng không ai dám gạt. Có lúc bác tưởng mình nghe thấy tiếng bước chân, tay siết chặt cò súng, hơi thở nén lại. Nhưng rồi lại chỉ là gió thổi qua tán lá.
“Phục kích là chờ. Chờ mà đầu óc căng như dây đàn,” bác nói.

Gần nửa đêm, từ xa vang lên tiếng sột soạt rất khẽ. Tất cả cùng nín thở. Những bóng đen mờ mờ xuất hiện giữa lùm cây, di chuyển chậm, rất cảnh giác. Mệnh lệnh chưa phát ra. Không ai được nổ súng khi chưa có lệnh, dù khoảng cách chỉ còn vài chục mét.

Rồi đội hình địch đổi hướng, lẩn sâu vào rừng. Trận phục kích kết thúc mà không một phát súng nào được bắn ra. Khi rút khỏi vị trí, ai cũng mệt rã rời, cổ họng khô khốc, tay chân tê cứng.

“Không bắn được phát nào, nhưng ai cũng hiểu mình vừa đi qua một đêm rất gần với cái chết,” bác Hùng trầm giọng. Đêm phục kích ấy không có chiến công để ghi chép, nhưng lại là bài học lớn nhất về kỷ luật, bản lĩnh và sự bình tĩnh của người lính.

Với bác Lê Ngọc Hùng, đó là một đêm mà sự im lặng của rừng sâu còn đáng sợ hơn cả tiếng bom đạn – một ký ức không phai của “Thời hoa lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn