“Đêm phục kích ở Cửa Việt”
Trong một đêm tối ở Cửa Việt (Quảng Trị), bác Lê Văn Trọng và đồng đội phải phục kích để ngăn chặn đoàn xe địch vận chuyển vũ khí. Trận đánh đêm ấy không chỉ thử thách sự kiên nhẫn, khả năng quan sát mà còn tạo nên những kỷ niệm đồng đội sâu sắc.
Chiều mùa hè 1978, tôi đến thăm bác Lê Văn Trọng trong căn nhà giản dị ở Hạ Vũ 1. Bác vẫn giữ thói quen ngồi trên chiếc ghế gỗ, tay cầm tách trà, mắt nhìn xa xăm về quá khứ.
“Đêm ấy, tôi được phân công dẫn một đội nhỏ phục kích tại Cửa Việt,” bác bắt đầu. “Địch thường dùng đường ven biển để vận chuyển vũ khí. Chúng tôi nằm rình trên bãi cát, từng cơn gió thổi lạnh lưng, và chỉ nghe tiếng sóng vỗ và tim mình đập mạnh.”
Bác kể tiếp: “Khi đoàn xe xuất hiện, chỉ có vài khẩu súng trong tay. Chúng tôi phải tính toán từng giây. Tôi hạ lệnh: ‘Chờ!’… rồi mới nổ súng. Một chiếc xe bị bắn hỏng, địch tháo chạy. Đồng đội chúng tôi nhanh chóng kéo xe mình và che chắn. Lúc đó, tôi nhìn sang, thấy ánh mắt các đồng chí, không sợ hãi mà chỉ quyết tâm.”
Tôi hỏi: “Còn điều gì khiến bác nhớ nhất không?”
Bác mỉm cười: “Sau trận đó, trời bắt đầu mưa to. Chúng tôi ngồi quanh lửa, chia nhau mấy miếng bánh khô. Trong khoảnh khắc ấy, giữa bom đạn, tôi thấy tình đồng đội quý giá hơn bất cứ huân chương nào.”
Bác rời quân ngũ năm 1984, mang theo huân chương Chiến công hạng Ba. Nhưng theo bác, ký ức về đêm phục kích ở Cửa Việt vẫn sống động trong tim.



