Đêm phục kích ở Rừng Tràm
Một đêm năm 1979, đơn vị D2E14 của bác Mai Thị Hồ nhận lệnh phục kích tại khu rừng Tràm – một vị trí quan trọng để ngăn chặn các nhóm vũ trang còn sót lại. Đêm tối, mưa rừng tầm tã, bác và đồng đội phải cố gắng giữ bình tĩnh, bám sát mục tiêu trong bóng tối, mỗi tiếng động đều khiến tim thắt lại. Đây là một trong những kỷ niệm khiến bác nhớ mãi, vì vừa nguy hiểm vừa thử thách tinh thần của người lính trẻ.
Một đêm năm 1979, đơn vị D2E14 của bác Mai Thị Hồ nhận lệnh phục kích tại khu rừng Tràm – một vị trí quan trọng để ngăn chặn các nhóm vũ trang còn sót lại. Đêm tối, mưa rừng tầm tã, bác và đồng đội phải cố gắng giữ bình tĩnh, bám sát mục tiêu trong bóng tối, mỗi tiếng động đều khiến tim thắt lại. Đây là một trong những kỷ niệm khiến bác nhớ mãi, vì vừa nguy hiểm vừa thử thách tinh thần của người lính trẻ.
Phần 2 – Chi tiết câu chuyện:
Bác Mai Thị Hồ kể: “Đêm đó, mưa rừng rơi tầm tã, đất sình lầy đến cổ chân, nhưng chúng tôi phải nằm im như tượng, nghe từng bước chân lạ. Tôi nhớ rõ cảm giác tim đập dồn dập, tay cầm súng lạnh cóng. Đồng đội bên cạnh, CS H2, thì thầm: 'Mai ơi, đừng cử động.' Tôi gật đầu, chỉ dám thở khẽ.”
Người viết kể: Tôi thấy bác dừng lại, đôi mắt lấp lánh khi nhớ lại khoảnh khắc ấy. “Rồi khi đối phương lướt qua, may mà chúng tôi không bị phát hiện. Sáng hôm sau, đơn vị báo cáo hoàn thành nhiệm vụ, tôi thấy cả nhóm như vừa trút được gánh nặng. Nhưng trong lòng, cảm giác vừa sợ vừa tự hào ấy theo tôi mãi.”
Bác kể tiếp: “Sau lần ấy, tôi mới hiểu ý nghĩa của chữ đồng đội. Ngay cả khi sợ hãi nhất, chúng tôi vẫn phải bảo vệ nhau, và chính nhờ điều đó mà ai cũng sống sót trở về.”
Về khen thưởng, người viết ghi chú: Với tinh thần dũng cảm trong nhiệm vụ này, bác Hồ được trao Huân chương Chiến công hạng Ba, ghi nhận sự kiên cường của một CS trẻ, mới 21 tuổi.



