ĐÊM RỪNG CAO BẰNG VÀ TIẾNG THỞ CỦA NGƯỜI LÍNH
Câu chuyện khắc họa những đêm rừng Cao Bằng – nơi bóng tối dày đặc đến mức người lính chỉ còn nghe thấy chính hơi thở của mình. Trong tĩnh lặng tuyệt đối, sự sống hiện diện qua từng nhịp thở thận trọng.
Đêm rừng Cao Bằng không giống bất kỳ nơi nào khác.
Bóng tối ở đó không chỉ là thiếu ánh sáng. Nó đặc quánh, dày đến mức người ta có cảm giác có thể chạm tay vào. Rừng im lặng một cách đáng sợ. Không tiếng côn trùng. Không tiếng gió mạnh. Chỉ có sự tĩnh lặng nặng nề.
Trong những đêm gác như thế, ông Bùi Văn Chốn nói rằng, thứ ông nghe rõ nhất không phải tiếng động bên ngoài, mà là tiếng thở của chính mình.
Người lính phải kiểm soát từng nhịp thở. Không thở mạnh. Không thở gấp. Bởi chỉ một âm thanh nhỏ cũng có thể làm lộ vị trí.
Có lúc, ông nghe rõ tiếng tim mình đập. Cảm giác ấy khiến ông hiểu rằng: mình đang sống, nhưng cái chết ở rất gần.
Rừng đêm khiến mọi giác quan căng lên cực độ. Mắt không nhìn thấy, tai phải nghe. Tai không nghe được, người lính phải “cảm” bằng bản năng.
Mỗi tiếng lá xào xạc đều có thể là gió, cũng có thể là bước chân người. Không ai dám chủ quan.
Ông Chốn nhớ những đêm dài tưởng như không bao giờ hết. Thời gian trôi rất chậm. Mỗi phút như kéo dài vô tận. Nhưng người lính vẫn phải đứng đó, không rời vị trí.
Ông nói:
“Đêm rừng dạy người ta biết lắng nghe sự sống của chính mình.”
Và trong những đêm như thế, chỉ cần còn nghe thấy tiếng thở của mình, người lính biết rằng mình vẫn chưa bị bóng tối nuốt chửng.



