Bài viết

Đêm rừng năm 1949 – nơi Chi bộ ra đời

Tây Ninh23/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là một đêm rừng rất yên tĩnh. Không có ánh điện, không có tiếng người qua lại, chỉ có tiếng gió lùa qua những tán cây già và tiếng côn trùng rả rích giữa đại ngàn Lộc Ninh – Suối Ông Hùng. Ở một khoảng đất trống thuộc vùng Bàu Chanh, vài bóng người lặng lẽ tụ họp bên nhau. Ánh đèn dầu nhỏ đặt giữa vòng tròn chỉ đủ soi rõ những gương mặt đã sạm đi vì nắng gió và chiến tranh. Họ ngồi rất gần nhau, nói chuyện rất khẽ. Không ai dám gây ra một tiếng động lớn, bởi xung quanh đó, địch vẫn đang lùng sục từng ngày. Rừng che chở cho họ, nhưng cũng luôn tiềm ẩn hiểm nguy. Những con người ấy không phải là những người nổi tiếng. Có người từng là nông dân, có người là công nhân đồn điền, có người làm giao liên, du kích. Cuộc sống của họ vốn gắn với ruộng rẫy, với cây cao su, với con suối, nhưng chiến tranh đã khiến họ trở thành những người chiến đấu. Đêm ấy, họ gặp nhau không phải để tránh giặc, mà để làm một việc lớn. Một người đứng lên, giọng trầm nhưng dứt khoát. Ánh đèn hắt lên khuôn mặt rắn rỏi của ông – đồng chí Nguyễn Văn Yền, người mà bà con quen gọi là Ba Râu. Xung quanh ông là tám đồng chí khác, tất cả đều im lặng, chăm chú lắng nghe. Giữa rừng sâu, không có cờ đỏ sao vàng tung bay, không có bàn ghế trang nghiêm, nhưng ai cũng hiểu rằng khoảnh khắc này rất thiêng liêng. Chi bộ Lộc Ninh – Suối Ông Hùng chính thức được thành lập với 9 đảng viên. Không ai vỗ tay. Không ai hô khẩu hiệu. Nhưng trong lòng mỗi người, một cảm giác vừa thiêng liêng vừa nặng trách nhiệm dâng lên. Từ giây phút đó, họ không còn là những cá nhân riêng lẻ nữa, mà trở thành những người gánh trên vai sứ mệnh dẫn dắt phong trào cách mạng của cả một vùng đất. Sau đêm ấy, mọi thứ dường như vẫn bình thường. Sáng ra, họ lại tản về từng ngả. Người ra rẫy, người vào rừng, người đi làm thuê trong đồn điền. Họ hòa vào cuộc sống như chưa từng có cuộc họp nào diễn ra. Nhưng chỉ họ mới biết rằng, từ nay mọi việc đã khác. Ban ngày, họ là những người dân bình dị. Ban đêm, họ là những người lãnh đạo. Dưới tán rừng, những cuộc họp nhỏ vẫn tiếp tục diễn ra. Những kế hoạch được bàn bạc, những tuyến đường liên lạc được mở ra, những cơ sở được gây dựng từng chút một. Từng người dân được vận động, từng thanh niên được giác ngộ, từng tổ du kích được hình thành. Người dân bắt đầu tin tưởng hơn. Họ không còn hoang mang như trước. Họ biết rằng đã có người đứng ra dẫn đường. Khi giặc càn vào làng, có người báo tin. Khi cán bộ cần chỗ trú, có nhà mở cửa. Khi bộ đội thiếu lương thực, có gùi gạo được đưa vào rừng trong đêm tối. Tất cả diễn ra âm thầm, nhưng chặt chẽ và kiên định. Không lâu sau, giặc Pháp mở cuộc càn lớn vào khu vực đồn điền cao su Bến Củi. Chúng mang theo lực lượng mạnh, vũ khí đầy đủ, quyết tâm tiêu diệt lực lượng cách mạng. Trước tình hình đó, Chi bộ vừa mới thành lập đã phải đối mặt với thử thách đầu tiên. Đêm xuống, dưới sự lãnh đạo của Chi bộ, lực lượng du kích địa phương phối hợp với du kích đồn điền và bộ đội chủ lực chuẩn bị đánh trả. Những người nông dân ngày nào nay cầm súng, bám từng gốc cây, từng bờ đất, chờ thời cơ. Trận đánh diễn ra trong căng thẳng và quyết liệt. Đạn nổ giữa rừng. Tiếng súng vang lên xé tan màn đêm. Dù vũ khí còn thô sơ, lực lượng còn mỏng, nhưng bằng sự mưu trí và lòng dũng cảm, quân và dân ta đã gây cho địch nhiều thiệt hại, buộc chúng phải rút lui. Sau trận đánh, không ai nói nhiều. Họ lại lặng lẽ rút vào rừng, tiếp tục công việc của mình. Nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu rằng, họ đã vượt qua một thử thách lớn. Chi bộ đã đứng vững. Từ đó, phong trào cách mạng ở Lộc Ninh – Suối Ông Hùng ngày càng phát triển. Những tổ chức nhỏ dần liên kết thành một mạng lưới vững chắc. Nhân dân đoàn kết hơn, tin tưởng hơn. Dù giặc có càn quét, dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, nhưng không ai còn cảm thấy đơn độc. Bởi họ biết rằng, giữa rừng sâu này, đã có một ngọn lửa được thắp lên. Ngọn lửa ấy bắt đầu từ đêm rừng năm 1949. Chỉ với 9 con người, nhưng đã làm thay đổi cả một vùng đất. Và ngọn lửa ấy, cho đến hôm nay, vẫn chưa bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn