ĐÊM RỪNG NGHE TIẾNG GỌI ĐỒNG ĐỘI
Trong một đêm làm nhiệm vụ tại rừng sâu biên giới Tây Nam, bác Lê Văn Thắng cùng đơn vị phải duy trì trực gác trong điều kiện tĩnh lặng tuyệt đối. Giữa không gian rừng già, mọi âm thanh nhỏ đều có thể trở thành tín hiệu quan trọng, đòi hỏi người lính phải luôn tỉnh táo và phối hợp chặt chẽ. Đêm ấy trở thành ký ức sâu sắc về tinh thần cảnh giác và đồng đội.
Người viết nhận ra rằng trong chiến tranh, có những đêm yên tĩnh nhưng lại chứa đựng sự căng thẳng rất lớn đối với người lính.
Đối với bác Lê Văn Thắng, đêm trực trong rừng là một ký ức khó quên.
“Đêm đó rất yên tĩnh,” bác kể chậm rãi.
Sau một ngày hành quân, đơn vị dừng lại trong khu rừng thưa để nghỉ và bố trí người trực gác.
“Chia nhau trực từng ca,” bác nói.
Người viết hình dung những người lính ngồi lặng giữa bóng tối, chỉ có ánh trăng mờ xuyên qua tán lá rừng.
“Không ai dám ngủ sâu,” bác nhớ lại.
Mỗi người đều giữ vũ khí bên mình và luôn ở trạng thái sẵn sàng.
“Phải cảnh giác liên tục,” bác kể.
Khoảng gần nửa đêm, từ xa vọng lại một âm thanh nhỏ khiến cả tổ trực lập tức chú ý.
“Lúc đó im lặng hoàn toàn,” bác nói.
Không ai di chuyển mạnh hay phát ra tiếng động, mọi người chỉ lắng nghe trong bóng tối.
“Chỉ nghe tiếng gió thôi,” bác kể.
Người viết cảm nhận rõ sự căng thẳng lan tỏa trong không gian rừng già tĩnh mịch.
Sau một thời gian quan sát, xác định đó chỉ là âm thanh của thú rừng di chuyển.
“Lúc đó mới yên tâm hơn,” bác nói.
Nhưng ca trực vẫn tiếp tục cho đến khi trời sáng, không ai dám lơ là.
“Ngồi lâu rất buồn ngủ,” bác cười nhẹ.
Các chiến sĩ thay nhau giữ vị trí để đảm bảo luôn có người tỉnh táo quan sát.
“Không ai bỏ vị trí,” bác kể.
Điều khiến bác nhớ nhất là sự phối hợp rất ăn ý giữa các đồng đội trong đêm tối.
“Chỉ cần ra hiệu là hiểu nhau,” bác nói.
Người viết nhận ra rằng trong chiến tranh, sự tin tưởng giữa đồng đội quan trọng hơn mọi lời nói.
“Nghe tiếng nhau là yên tâm,” bác kể.
Khi trời vừa hửng sáng, cả đơn vị mới có thể nghỉ ngơi sau một đêm dài căng thẳng.
“Lúc đó mới thở phào,” bác nói.
Dù mệt mỏi, nhưng ai cũng cảm thấy an toàn vì đã hoàn thành nhiệm vụ.
“Không có gì xảy ra là mừng rồi,” bác kể.
Sau này trở về xã Hoằng Thanh, mỗi khi đêm xuống yên tĩnh, bác lại nhớ về những đêm rừng năm xưa.
“Nghe tiếng đêm là nhớ,” bác nói chậm rãi.
Trong căn nhà nhỏ, ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn như chưa từng phai mờ.
“Không quên được,” bác khẳng định.
Chiều xuống trên quê biển, tiếng sóng vỗ bờ như nhịp ký ức của một thời xa xăm.
Cuối câu chuyện, bác Lê Văn Thắng nhẹ nhàng nói:
“Đêm rừng dạy tôi hiểu giá trị của sự tỉnh táo và đồng đội.”



