Đêm rừng Trường Sơn
Nghe những mẩu chuyện ấy tôi cảm nhận được để có được hòa bình phải đánh đổi bằng cả xương máu của dân tộc ta.

Mẩu chuyện : Đêm rừng Trường Sơn
Chú kể: "Năm đó tui mới 17 tuổi, cùng đơn vị đi vận chuyển vũ khí vào Nam. Đêm trong rừng, lửa địch rọi như ban ngày, bom rơi từng hồi. Anh bạn cùng quê, tên Tuấn, vừa nhắc đến mẹ, thì một quả đạn rơi ngay bên cạnh. Anh ấy đẩy tui ra, mình bị mảnh đạn trúng ngực. Trước khi đi, anh chỉ nói: 'Nói với mẹ con, con không hổ thẹn với quê hương.' Năm đó anh mới 19 tuổi.
Bác kể: "Ngày tiễn anh đi, nhà chỉ có bát cơm sắn. Mẹ cầm tay anh: 'Đi nhé con, đất nước cần con.' Anh cười, gắp một miếng, rồi để lại cho em. Ai ngờ đó là lần cuối gặp nhau. Anh hi sinh trên đường vào Sài Gòn, chưa kịp thấy ngày thống nhất. Mẹ chờ anh suốt 30 năm, đến lúc đi cũng vẫn giữ chiếc khăn anh để lại.



