Cựu chiến binh

Đêm rừng truy bắt

“Trong cuộc đời mỗi người chiến sĩ, có những kỷ niệm không bao giờ phai mờ theo năm tháng – đó là ngày lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc, là trận đánh đầu tiên giữa lằn ranh sinh tử, là hình ảnh đồng đội kề vai sát cánh, và cả những hy sinh thầm lặng đã trở thành một phần máu thịt của cuộc đời.”

Quảng Trị27/03/2026Nguyễn Huy Hoàng Lớp 1A4, Trường Tiểu học số 2 Ba Đồn (Phường Ba Đồn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Trong cuộc đời mỗi người chiến sĩ, có những kỷ niệm không bao giờ phai mờ theo năm tháng – đó là ngày lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc, là trận đánh đầu tiên giữa lằn ranh sinh tử, là hình ảnh đồng đội kề vai sát cánh, và cả những hy sinh thầm lặng đã trở thành một phần máu thịt của cuộc đời.”

Hôm nay, được đứng trước các cháu, bác rất xúc động khi được kể lại một quãng đời tuổi trẻ của mình – quãng đời gian khổ nhưng đầy tự hào.

1. Đêm rừng truy bắt

Tôi là một người lính Cụ Hồ, có thời gian được giao nhiệm vụ phối hợp cùng lực lượng địa phương truy bắt một nhóm cướp hoạt động ở vùng rừng giáp biên.

Đêm ấy, rừng tối đen như mực. Chúng tôi lần theo dấu vết mà bà con báo lại: những vết chân còn in trên đất ẩm, vài cành cây gãy, và cả ánh lửa nhỏ còn âm ỉ. Tôi nhớ rất rõ lời dặn của chỉ huy:
“Làm nhiệm vụ phải dũng cảm, nhưng quan trọng hơn là phải giữ an toàn cho dân.”

Khi phát hiện nơi ẩn náu của nhóm cướp, chúng tôi không vội tấn công ngay. Chờ đến khi chúng sơ hở, cả tổ nhanh chóng áp sát. Một tên định bỏ chạy về phía bản làng, tôi lao lên chặn lại. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chỉ nghĩ: nếu để chúng chạy thoát, người dân sẽ còn nguy hiểm.

Cuộc truy bắt diễn ra nhanh nhưng đầy căng thẳng. Cuối cùng, chúng tôi khống chế được toàn bộ nhóm cướp, thu lại tài sản trả cho bà con.

Sáng hôm sau, khi trao lại đồ cho người dân, một em nhỏ nắm tay tôi nói:
“Chú bộ đội giỏi quá! Nhờ chú mà tụi cháu không còn sợ nữa.”

Tôi chỉ mỉm cười. Với chúng tôi, người lính Cụ Hồ, niềm vui lớn nhất không phải là chiến công, mà là thấy người dân được bình yên.

Câu chuyện này muốn nhắn gửi các em học sinh:
Hãy sống dũng cảm, biết bảo vệ lẽ phải, yêu thương và giúp đỡ người khác – vì mỗi người tốt sẽ góp phần làm cho xã hội tốt đẹp hơn, đúng như tinh thần “Thời hoa lửa” mà cha anh ta đã sống và gìn giữ.

2. Đêm rừng và dấu chân lặng lẽ

Tôi còn nhớ rất rõ đêm hôm đó, một đêm rừng miền Nam tối đen như mực. Gió thổi qua tán lá nghe xào xạc, thi thoảng lại có tiếng cú kêu khiến không gian càng thêm căng thẳng. Đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ truy bắt một nhóm cướp có vũ trang đang lẩn trốn trong khu rừng gần dân.

Người dân ở đây hiền lành lắm, nhưng dạo ấy ai cũng sống trong lo sợ. Lũ cướp không chỉ cướp của mà còn đe dọa tính mạng bà con. Chúng tôi hiểu rằng, nếu không bắt được chúng, dân sẽ không thể yên tâm mà sống.

Tôi và đồng đội chia thành từng tổ nhỏ, men theo những lối mòn trong rừng. Trăng bị mây che khuất, chỉ có ánh đèn pin được che kín lóe lên từng chút một. Tôi cúi xuống, phát hiện dấu chân còn mới trên đất ẩm.

“Chúng vừa đi qua đây,” tôi thì thầm.

Cả tổ lặng lẽ tiến theo. Tim đập nhanh nhưng ai cũng giữ bình tĩnh. Là lính Cụ Hồ, chúng tôi không chỉ chiến đấu bằng súng mà còn bằng sự kiên trì và trách nhiệm với nhân dân.

Khoảng nửa đêm, chúng tôi phát hiện một ánh lửa le lói phía xa. Đó chính là nơi bọn cướp đang tụ tập. Chúng tôi nhanh chóng bao vây, chờ tín hiệu.

“Bắt!” – tiếng lệnh vang lên.

Trong tích tắc, chúng tôi ập vào. Một vài tên chống trả, nhưng trước sự phối hợp chặt chẽ của bộ đội, chúng nhanh chóng bị khống chế. Không một người dân nào bị thương, đó là điều khiến tôi nhẹ nhõm nhất.

Sáng hôm sau, khi chúng tôi dẫn giải bọn cướp về, bà con đứng hai bên đường, ánh mắt vừa biết ơn vừa xúc động. Có cụ già nắm tay tôi, nói:
“Nhờ các chú mà chúng tôi mới yên ổn.”

Nghe vậy, mọi mệt nhọc dường như tan biến.

Đêm rừng hôm ấy vẫn còn in sâu trong trí nhớ tôi. Không phải vì nguy hiểm, mà vì tôi hiểu rõ hơn một điều:
Người lính Cụ Hồ chiến đấu không chỉ để bảo vệ đất nước, mà còn để giữ bình yên cho từng mái nhà, từng con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn