ĐÊM RỪNG VÀ LỜI THỀ KHÔNG NÓI THÀNH LỜI
Đêm rừng Trường Sơn rất khác đêm ở quê. Ở quê tôi, xã Đông Hưng, đêm có tiếng ếch nhái, tiếng gió thổi qua rặng tre, có ánh đèn dầu leo lét trong mỗi mái nhà. Còn ở Trường Sơn, đêm là bóng tối đặc quánh, là sự im lặng căng thẳng đến nghẹt thở.
Đêm ấy, chúng tôi dừng chân bên một con suối cạn. Trời không mưa, nhưng sương xuống dày, lạnh thấm qua áo. Đội hình nghỉ ngắn trước khi vượt qua trọng điểm vào rạng sáng.
Không ai nói chuyện. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng. Có người mài lại lưỡi xẻng. Có người vá dép. Tôi ngồi lặng, nhìn lên tán cây cao vút, nơi bầu trời chỉ hiện ra qua những khe lá nhỏ xíu.
Bỗng tiểu đội trưởng ngồi xuống cạnh tôi. Anh không nói gì, chỉ đưa cho tôi nửa điếu thuốc đã ẩm. Chúng tôi chuyền tay nhau, hút rất chậm. Khói thuốc tan ngay trong sương đêm.
Một lúc lâu, anh mới nói khẽ:
“Nếu mai có chuyện gì… cậu nhớ viết giúp tôi lá thư.”
Tôi không hỏi thêm. Ở Trường Sơn, người ta không cần nói hết lời để hiểu nhau. Tôi chỉ gật đầu.
Đêm ấy, không ai tuyên thệ, không ai hô khẩu hiệu. Nhưng trong im lặng, mỗi người đều tự đặt ra cho mình một lời thề. Thề đi tiếp. Thề không bỏ đường. Thề nếu ngã xuống thì người sau vẫn phải bước qua.
Khi đội hình đứng dậy chuẩn bị hành quân, tôi ngoái lại nhìn khoảng rừng vừa nghỉ chân. Chẳng có dấu vết gì cho thấy từng có những con người ngồi ở đó, suy nghĩ, lo sợ, hy vọng.
Trường Sơn nuốt chửng tất cả, kể cả lời thề.
Nhưng chính những lời thề không nói thành lời ấy đã giữ cho chúng tôi đi trọn con đường.


