Đêm sân bay Kép đỏ lửa. Khi những hố bom không thể ngăn MiG cất cánh (1)
Tháng Chạp năm ấy, cái rét vùng trung du Bắc Giang như cắt da cắt thịt.
Sân bay Kép nằm im lìm trong màn đêm. Những người lính không quân vẫn âm thầm trực chiến như bao đêm khác. Không ai biết rằng chỉ ít giờ nữa thôi, nơi đây sẽ trở thành một trong những mục tiêu đầu tiên của cuộc tập kích chiến lược lớn nhất trong lịch sử không quân Mỹ.
Đại tá Từ Đễ khi ấy là phi công MiG-21 của Trung đoàn 923.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua nhưng mỗi lần nhắc tới đêm 18/12/1972, giọng ông vẫn đầy xúc động:
"Chúng tôi hiểu rằng trận đánh lớn sắp bắt đầu."
Chiều hôm đó, các đơn vị được lệnh chuyển trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao nhất.
Tin tức từ các đài radar liên tục báo về.
B-52 đang rời căn cứ.
Những tốp máy bay chiến thuật bắt đầu xuất hiện.
Không khí trong sân bay Kép trở nên căng thẳng khác thường.
Các phi công ngồi bên máy bay đã nạp đầy nhiên liệu.
Tên lửa đã treo sẵn dưới cánh.
Tất cả đều chờ lệnh xuất kích.
Khoảng 19 giờ 40 phút, những loạt bom đầu tiên trút xuống các sân bay miền Bắc. Trong đó có sân bay Kép. Máy bay F-111 được giao nhiệm vụ đánh phá đường băng nhằm vô hiệu hóa lực lượng tiêm kích MiG trước khi B-52 tiến vào đánh Hà Nội.
Tiếng nổ rung chuyển mặt đất.
Từng cột lửa bùng lên giữa màn đêm.
Đất đá tung cao hàng chục mét.
Những quả bom khoan sâu xé toạc đường băng chính.
Ông Từ Đễ nhớ lại:
"Mặt sân bay như bị cày nát. Chúng tôi biết địch muốn khóa chặt MiG dưới mặt đất."
Sau đợt tập kích đầu tiên, tiếng động cơ máy bay Mỹ dần xa.
Khói bụi vẫn phủ kín sân bay.
Các đơn vị kỹ thuật, công binh lập tức lao ra hiện trường.
Dưới ánh đèn pin được che kín, mọi người khẩn trương đánh giá thiệt hại.
Những hố bom lớn xuất hiện dọc đường băng.
Có hố sâu tới vài mét.
Nhiều người hiểu rằng nếu không khôi phục được sân bay, lực lượng tiêm kích sẽ rất khó tham gia bảo vệ Hà Nội trong những ngày tới.
Lệnh sửa chữa được phát đi ngay trong đêm.
Từ các xã quanh khu vực Kép, Hương Lạc, Tân Thịnh, Mỹ Hà, lực lượng dân quân và thanh niên xung phong được huy động.
Người mang cuốc.
Người mang xẻng.
Người đẩy xe đất.
Tất cả hướng về sân bay.
Không ai cần động viên.
Ai cũng hiểu thời gian lúc này quý hơn vàng.
Bom có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Nhưng không ai lùi bước.
Một cựu dân quân địa phương sau này kể lại:
"Chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản là phải làm cho máy bay của mình bay được."
Trong cái lạnh cắt da của đêm đông, hàng trăm con người âm thầm làm việc.
Những đôi vai gánh đất liên tục đi về giữa các hố bom.
Những chiếc xe cút kít nghiến ken két trên nền bê tông vỡ.
Bàn tay phồng rộp.
Quần áo lấm đầy bùn đất.
Nhưng không ai dừng lại.
Càng về khuya, không khí càng khẩn trương.
Ai cũng biết sáng hôm sau có thể là thời khắc quyết định.
Gần sáng, đường băng phụ cơ bản được khôi phục.
Đó không phải là một đường băng hoàn hảo.
Nó hẹp hơn.
Ngắn hơn.
Nguy hiểm hơn rất nhiều.
Nhưng đó là hy vọng duy nhất.
Đêm 19/12/1972, điều kỳ diệu đã xảy ra.
Theo lời kể của Đại tá Từ Đễ, sân bay Kép vừa sửa xong thì phi công Duy nhận lệnh xuất kích bằng MiG-21 từ chính đường băng phụ ấy. Đây là đường băng chỉ rộng khoảng 16 mét và dài khoảng 1.500 mét. Việc cất cánh ban đêm trong điều kiện như vậy được xem là cực kỳ nguy hiểm.
Ông kể:
"Chiếc MiG gầm lên lao về phía trước. Chúng tôi đứng trên đài chỉ huy nín thở."
Máy bay lao đi giữa màn đêm.
Ánh lửa phụt dài phía sau động cơ.
Đường băng ngắn đến mức nhiều người lo chiếc máy bay sẽ không kịp rời mặt đất.
Đến những mét cuối cùng, chiếc MiG bất ngờ ngóc đầu lên trời.
Tiếng reo vui bật lên từ sở chỉ huy.
Máy bay đã cất cánh.
Sân bay Kép vẫn sống.
Không quân Việt Nam vẫn chiến đấu.
Và chính từ những đường băng được vá lại trong đêm ấy, các phi công MiG tiếp tục xuất kích góp phần làm nên chiến thắng "Hà Nội - Điện Biên Phủ trên không".
Hôm nay, hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.
Những hố bom năm nào đã biến mất.
Những người lính trẻ tuổi đôi mươi ngày ấy giờ tóc đã bạc.
Nhưng mỗi khi nhắc đến sân bay Kép, họ vẫn nhớ như in đêm mùa đông đỏ lửa ấy.
Đêm mà những người thợ công binh, những cô gái thanh niên xung phong, những người dân bình dị và những phi công MiG đã cùng nhau viết nên một kỳ tích.
Không phải bằng những lời hô vang.
Mà bằng những nhát cuốc, gánh đất và lòng quyết tâm giữ cho bầu trời Tổ quốc không bao giờ bị khuất phục.



