ĐÊM SẠT LỞ BẤT NGỜ
Ký ức về một đêm xảy ra sạt lở bất ngờ trên tuyến đường công binh, bác Vũ Văn Lập cùng đồng đội phải xử lý khẩn cấp để bảo đảm an toàn cho toàn tuyến.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Vũ Văn Lập đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến đêm sạt lở bất ngờ, ánh mắt bác vẫn ánh lên sự căng thẳng như ngày nào.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Lập, đêm hôm ấy là ký ức không thể nào quên.
Đêm rừng yên tĩnh.
Bỗng có tiếng động lớn từ sườn đồi.
Đất đá bắt đầu đổ xuống tuyến đường.
Một đoạn đường vừa mở bị chia cắt.
Bác Lập lập tức cùng đồng đội kiểm tra hiện trường.
Xác định mức độ nguy hiểm.
Không thể chần chừ.
Phải xử lý ngay trong đêm.
Từng người được phân công rõ ràng.
Người dọn đất.
Người chặt cây.
Người gia cố lại nền đường.
Mưa nhẹ bắt đầu rơi trở lại.
Công việc càng thêm khó khăn.
Sau nhiều giờ, tuyến đường tạm thời được khôi phục.
Dù chưa hoàn chỉnh nhưng có thể đi lại an toàn.
Bác Lập đứng nhìn đoạn đường trong ánh đèn yếu ớt.
Hiểu rằng công việc công binh luôn đối mặt với thiên nhiên khắc nghiệt.
Nhiều năm sau, bác thường nói:
“Đường có thể bị phá, nhưng người công binh không được phép dừng lại.”
Và ký ức về đêm sạt lở bất ngờ vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính công binh Vũ Văn Lập.



