Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đêm sau trận thắng

Đêm xuống sau một ngày chiến đấu căng thẳng. Trong khu vực nghỉ tạm, những người lính lần lượt trở về. Không ai nói lớn. Sau những giờ phút đầy thử thách, ai cũng thấm mệt.

Nghệ An24/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống sau một ngày chiến đấu căng thẳng.

Trong khu vực nghỉ tạm, những người lính lần lượt trở về. Không ai nói lớn. Sau những giờ phút đầy thử thách, ai cũng thấm mệt.

Cù Chính Lan ngồi bên đồng đội, lặng lẽ nhìn bầu trời đêm.

Chiến thắng vừa qua đem lại niềm vui, nhưng trong lòng người lính trẻ không chỉ có niềm vui.

Anh nhớ đến những người đồng đội đã cùng mình chiến đấu.

Nhớ những người bị thương.

Nhớ những người đã không còn trở về sau trận đánh.

Một người bạn ngồi xuống bên cạnh:

— Hôm nay chúng ta làm được rồi.

Cù Chính Lan khẽ gật đầu:

— Ừ. Nhưng anh em mình đã vất vả quá.

Hai người im lặng.

Tiếng gió mùa đông thổi qua những hàng cây. Ở phía xa, ánh lửa của một bếp nhỏ vẫn còn le lói.

Một chiến sĩ lấy trong túi ra nắm cơm đã nguội, bẻ đôi chia cho người bên cạnh.

Không có bữa tiệc mừng chiến thắng.

Chỉ có một bữa ăn đơn sơ giữa những người lính vừa đi qua một ngày dài.

Cù Chính Lan nhận phần cơm rồi nói:

— Để dành một ít cho người đang mệt.

Người bạn nhìn anh:

— Anh lúc nào cũng nghĩ đến anh em.

Anh cười:

— Mình cùng một đơn vị mà.

Đêm càng khuya, mọi người lần lượt nghỉ.

Cù Chính Lan vẫn chưa ngủ.

Anh nhớ về Quỳnh Đôi.

Nhớ mái nhà nơi mình đã lớn lên.

Nhớ những ngày còn là một cậu bé trong gia đình nghèo.

Nhớ người thân ở quê có lẽ vẫn đang mong tin.

Anh tự hỏi không biết đến bao giờ mình mới có thể trở về.

Nhưng rồi anh nghĩ đến nhiệm vụ trước mắt.

Cuộc chiến chưa kết thúc.

Một chiến thắng không có nghĩa là những ngày khó khăn đã qua.

Anh hiểu rằng người lính phải biết vui với đồng đội, nhưng cũng phải giữ sự tỉnh táo và tiếp tục chuẩn bị cho những nhiệm vụ tiếp theo.

Một người chiến sĩ nằm gần đó khẽ hỏi:

— Anh Lan, anh không ngủ à?

Cù Chính Lan đáp:

— Chưa. Đang nghĩ đến quê nhà.

— Nhớ lắm à?

Anh cười:

— Nhớ chứ. Ai đi xa mà chẳng nhớ.

Rồi anh nằm xuống.

Gió vẫn thổi.

Bầu trời vẫn đầy sao.

Trong đêm yên tĩnh ấy, những người lính trẻ ngủ bên nhau sau một ngày chiến đấu.

Không ai biết tương lai sẽ đưa họ đến đâu.

Nhưng họ biết rằng hôm nay mình đã cùng nhau vượt qua một thử thách.

Với Cù Chính Lan, đêm sau trận thắng không phải là đêm để tự hào về bản thân, mà là đêm để nhớ đồng đội, nhớ quê hương và tự nhắc mình phải tiếp tục sống xứng đáng với trách nhiệm của người chiến sĩ.

Có lẽ chính trong những đêm bình lặng như thế, người ta mới hiểu sâu sắc giá trị của chiến thắng:

Không chỉ là thắng một trận đánh, mà là giữ được niềm tin vào ngày đất nước có hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn