Đêm sơ tán bên bờ sông Tiền
Đêm sơ tán bên bờ sông Tiền
Cuối năm 1978, vùng biên giới An Giang lại chìm trong khói lửa. Những cuộc tấn công của quân Pôn Pốt liên tiếp xảy ra trên nhiều địa bàn biên giới của tỉnh, khiến người dân luôn sống trong cảnh thấp thỏm lo âu. Các xã biên giới như Vĩnh Hòa, Tân An, Vĩnh Xương trở thành tuyến đầu bảo vệ quê hương.
Ở ấp Vĩnh Bường, xã Vĩnh Hòa, gia đình ông Ba Tâm vừa thu hoạch xong vụ lúa. Tưởng rằng hòa bình đã thật sự trở lại sau ngày đất nước thống nhất, nào ngờ chiến tranh lại một lần nữa gõ cửa vùng biên giới.
Một buổi chiều, cán bộ xã khẩn cấp đến từng nhà thông báo:
— Tình hình biên giới đang rất căng thẳng. Bà con chuẩn bị sơ tán người già và trẻ em đến nơi an toàn.
Tin tức lan nhanh khắp xóm.
Những người mẹ vội vàng gói ghém vài bộ quần áo.
Những cụ già thu xếp bàn thờ tổ tiên.
Còn thanh niên trong làng thì tình nguyện ở lại hỗ trợ dân quân và bộ đội địa phương bảo vệ quê hương.
Đêm xuống, từng chiếc xuồng nhỏ lặng lẽ rời bến.
Trên sông Tiền, ánh đèn dầu leo lét phản chiếu mặt nước đen sẫm.
Không ai nói nhiều.
Ai cũng lo lắng cho ngôi nhà, mảnh ruộng và những người thân đang ở lại phía sau.
Trong lúc bà con sơ tán, lực lượng dân quân xã vẫn kiên trì bám địa bàn.
Các tổ tuần tra thay nhau canh gác suốt đêm.
Những thanh niên mới ngoài đôi mươi nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực, đưa người dân đến nơi an toàn.
Có người vừa cưới vợ.
Có người còn chưa kịp lập gia đình.
Nhưng tất cả đều chung quyết tâm giữ vững quê hương biên giới.
Nhiều ngày sau, khi tình hình tạm ổn định, bà con lần lượt trở về.
Trước mắt họ là những cánh đồng còn dang dở, những ngôi nhà cần được sửa sang lại.
Không ai than vãn.
Mọi người cùng nhau dựng lại cuộc sống từ đầu.
Người giúp dựng mái nhà.
Người cho mượn lúa giống.
Người góp công sửa lại bến sông.
Tinh thần đoàn kết ấy đã giúp Vĩnh Hòa vượt qua những tháng ngày khó khăn nhất của cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam. Cuộc chiến đã gây nhiều đau thương cho nhân dân An Giang, nhưng cũng làm sáng lên lòng yêu nước, ý chí bảo vệ quê hương và tinh thần đùm bọc của người dân vùng biên.
Ngày nay, khi đứng bên bờ sông Tiền thanh bình, nhiều người cao tuổi ở Vĩnh Hòa vẫn nhớ về những đêm sơ tán năm ấy. Họ nhớ những chiếc xuồng chở đầy bà con trong bóng tối, nhớ những người dân quân thức trắng đêm canh giữ làng quê, và nhớ tinh thần kiên cường đã giúp quê hương đứng vững trước những thử thách của lịch sử.
Đó là một câu chuyện đẹp của thời hoa lửa Vĩnh Hòa, nơi tình yêu quê hương đã trở thành sức mạnh giúp người dân vượt qua chiến tranh và xây dựng lại cuộc sống trong hòa bình



