Đêm sơ tán khỏi vùng biên giới
Đêm sơ tán khỏi vùng biên giới
Khoảng cuối năm 1978, tại huyện Châu Thành, tỉnh Tây Ninh, bà Bùi Thị Tới, sinh năm 1948, một người dân địa phương, ký ức mà đến nay vẫn còn nhớ rất rõ. Bà kể: Một đêm khuya, khi cả gia đình đang ngủ thì nghe tiếng báo động từ trong xóm. Mọi người nhanh chóng thức dậy, thu dọn một ít quần áo, lương thực và đưa ông bà cùng các em nhỏ tới nơi an toàn.
Con đường sơ tán tối và nhiều đoạn gồ ghề. Người lớn thay nhau cõng trẻ nhỏ, còn thanh niên thì phụ trách để dẫn đường. Không ai nói chuyện lớn tiếng vì mọi người đều tập trung quan sát và giúp đỡ lẫn nhau. Những gia đình đi cùng nhau nên khi có người mệt sẽ dừng lại nghỉ rồi tiếp tục lên đường.
Bà kể: Đêm đó rất dài. Điều bà nhớ nhất là cảnh bà con nắm tay nhau đi trong bóng tối. Mọi người luôn nhắc nhau giữ bình tĩnh và không bỏ lại ai ở phía sau. Đến gần sáng, đoàn người đã tới được nơi sơ tán. Dù cuộc sống còn khó khăn nhưng ai cũng thấy yên tâm vì các thành viên trong gia đình đều an toàn.
Sau đó, bà con cùng nhau dựng nơi ở tạm và chia sẻ lương thực cho những gia đình gặp khó khăn hơn. Đối với bà, đây là kỷ niệm không thể quên vì đã cho thấy sự gắn bó và tinh thần tương trợ của người dân Tây Ninh trong những năm tháng khó khăn.



